2
Khi ngôn ngữ chưa xuất hiện
Chúng ta thể hiện tình cảm như thế nào?
Chắc là đụng chạm và vuốt v e nhỉ.
Vương Tử Chu nhấc tay lên.
Khoảnh khắc ngón tay chạm vào mái tóc cậu, cô mới nhận ra rằng…
Cảm giác sờ lên tóc chẳng thật chút nào.
Vậy ra mái tóc của cậu, không phải thứ mình muốn chạm vào.
Cô phải úp cả lòng bàn tay lên mới cảm nhận được chút xíu hơi ấm mong manh. Nhưng đâu có đủ, còn lâu mới đủ, hoàn toàn khác với những gì cô tưởng tượng.
Thậm chí cô còn không dám động đậy ngón tay, không dám thở thành tiếng, vừa ngước lên thì va phải mắt cậu. Chúa ơi, cô nghĩ, mình có thể nhìn thấy hình bóng mình trong mắt cậu ấy, tim mình sắp nhảy ra khỏi lồ ng ngực đến nơi rồi.
“Tớ dùng cả hai tay được không?” Cô được đằng chân lân đằng đầu.
Trần Ổ khá ngạc nhiên.
Nhưng cô đã nâng tay còn lại lên.
Thấy cậu không từ chối, bàn tay còn lại của Vương Tử Chu bắt đầu hoành hành trên tóc cậu.
Vương Tử Chu nín thở, ngẩng lên nhìn cậu.
Thì ra tóc cậu là như thế này. Ở khoảng cách gần như vậy, tớ có thể ngửi thấy hương quýt Ehime mùa thu, thấy hơi ấm khi vừa bước ra khỏi phòng tắm. Trong đêm hè, chúng bốc hơi, hò reo, tiệc tùng nhưng chỉ tớ, chỉ mình tớ nghe thấy chúng.
*Ehime có đặc sản nổi tiếng là quýt.
Thì ra đây là hình thái của những ý nghĩ viển vông.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003505/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.