1
Ai thèm kết nghĩa với một con ma nhà xí!
Vương Tử Chu gào “thôi thôi” trong vô vọng nhưng cuối cùng vẫn bị Mạn Vân xách đến trước mặt Trần Ổ. Anh còn ra chiều hậm hực với Trần Ổ lắm, bàn giao lấy lệ: “Xin thông báo, anh em tôi sắp sửa kết nghĩa.” Đoạn, bỏ chúng tôi lại, “Anh về bệnh viện đây.”
Sau khi Mạn Vân đi, không khí dường như cũng đọng lại.
Trong phòng vẫn tối om, Vương Tử Chu biết khi lên cơn đau đầu cụm, người bệnh thường sợ ánh sáng nên dè dặt hỏi cậu: “Cậu đỡ đau chưa?”
“Tớ đỡ rồi.” Cậu trả lời.
Cậu đã thay một chiếc áo cộc tay khác, tóc cũng mới sấy khô.
Vương Tử Chu lại ngửi thấy mùi quýt Ehime.
Trong khi tớ với Mạn Vân bị Di Võng rình rập trên sân thượng thì cậu đi gội đầu và thay quần áo. Lọ Lem cứ như người ngoài vậy hả cậu. Cô vừa ghen tị vừa lo lắng.
Bấp bênh, chao đảo.
Vương Tử Chu nhìn thấy chiếc cốc đang lơ lửng trên không trung.
Sau lần bỏ chạy hôm trước, cô vẫn chưa nói chuyện lại với cậu. Vốn định đi chơi về thì “tự thú”, ai ngờ gặp chuyện thế này. Kế hoạch bị gián đoạn, dũng khí cô dày công gom góp trong suốt chuyến đi cũng bốc hơi mất tăm.
“Vụ kết nghĩa,” Cô nói, “Nghe xàm lắm phải không?”
“Không đâu.” Cậu trả lời, “Mạn Vân không phải người quảng giao. Tất nhiên, cậu cũng có thể mặc kệ, coi như một phút bốc đồng của anh ấy đi. Nói chung là không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003500/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.