2
Đối thủ của mình chắc chắn đang ở trong tòa nhà này.
Vương Tử Chu bắt tay vào công cuộc tìm kiếm.
Giờ phút này cô thoắt biến thành một chú chó nghiệp vụ được đào tạo bài bản, có thể đánh hơi ra dấu vết từ những sự khác biệt nhỏ nhoi trong không khí. Ra khỏi phòng tư liệu, qua hành lang dài thật dài là đến cầu thang, rồi đi từng vòng từng vòng lên trên tầng…
Tại sao lại đi như thế? Vì trực giác, trực giác mách bảo cô như vậy.
Ngoài cửa sổ, ve sầu đang kêu gào trước cơn mưa, hát một bài ca sầu bi thảm thiết: “Đừng mưa, đừng mưa, tôi ướt sũng mất!”. Nhưng gió vẫn lạnh lùng đung đưa cành lá, lùa qua ô cửa sổ nhỏ hẹp của cầu thang.
Trời cũng tối dần.
Vương Tử Chu có thể ngửi thấy cái mùi ngai ngái đặc trưng của đất và cỏ.
Leo, leo nữa, leo mãi, thở hổn hển vì leo.
Cầu thang cao thế không biết, mình phải đi đâu đây? Cứ thế cô lết lên đến tầng cao nhất, cả tầng không có ai trừ đối thủ của mình trong góc tường. Cậu ngồi thu lu ở đó, mắt nhắm nghiền, ngả đầu vào bức tường lạnh lẽo, mồ hôi chảy thành từng giọt từ thái dương xuống cổ.
Con người ta buộc phải chịu đựng vô số nỗi đau nhưng chính những nỗi đau ấy lại là thứ đánh thức ý niệm của chúng ta về sự tồn tại.
Khi cơn đau ập đến, sự tồn tại của thân xác mới rõ ràng làm sao, mới bất lực, mong manh, yếu ớt làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003498/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.