Nghiêm Tùng đã đánh nhau với Giang Hoài.
Ông ta bị Giang Hoài đạp ngã ngay cửa, đầu đập xuống đất, đầu óc ong ong, chợt tỉnh rượu hơn một nửa... Sau đó, ông ta đứng dậy lao về phía Giang Hoài như một con chó điên: “Mẹ kiếp, đồ chó này, tao phải giết mày!”
Ông ta định bóp cổ đồ khốn kiếp Giang Lệ!
Nhưng chưa kịp chạm vào ai, ông ta đã bị Giang Hoài kéo cổ áo vest, chân mềm nhũn, đầu choáng váng, bị đập mạnh vào tường. Nghiêm Tùng cao khoảng một mét tám, dáng người dong dỏng, nhưng đã hơn chục năm làm CEO của Trung Thành, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng nên đừng nói là tập thể dục, ngay cả đi bộ cũng không đi, cái bụng sớm đã bị tửu sắc làm ễnh ra rồi.
Ông ta bị Giang Hoài đè vào tường, cái đầu vừa gõ trên gạch lát nền lại đập vào tường, khiến não bị co giật, đau đớn.
Khi Giang Lệ nghe thấy có điều gì đó không ổn, bà chạy ra khỏi bếp và hét lên.
Nghiêm Tùng gầm lên và túm cổ Giang Hoài với vẻ mặt đỏ gay rồi ẩu đả với cậu.
“Sốt ba mươi chín độ chín.” Bạc Tiệm hơi cúi đầu, đưa tay ra sau thắt lưng áp trán vào người cậu: “Mà còn có sức để mở cửa cho anh sao?”
Giang Lệ không có ở nhà, trận đánh hôm qua đã đập phá rất nhiều đồ đạc trong nhà.
A Tài vẫn chưa đi học về.
Giang Hoài mặt không chút cảm xúc kéo tay Bạc Tiệm ra khỏi lưng áo phông: “Đừng chạm vào em.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-ba-alpha-nam-im-nao/2715979/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.