Tuần mới.
Bây giờ đã là bảy giờ rưỡi, chỗ ngồi trong lớp còn chưa được một nửa.
"Lại là thứ hai! Sao lại là thứ hai, còn thứ bảy, chủ nhật của tôi thì sao?" Vệ Hòa Bình than thở, nhìn lên thời khóa biểu thứ hai mà lớp phó học tập vừa viết trên bảng đen, “Đm, tiết đầu tiên học toán!”
Cậu ta lập tức quay lại nắm lấy mép bàn sau: "Lớp trưởng, cho tớ mượn bài tập toán của cậu chép đi! Xin đó!"
Từ Văn Dương giật mình, có chút bất lực: "Cậu chưa làm à... Thầy Lâm giao hai đề, cậu cần đề nào? "
Vệ Hòa Bình hậm hực nói, "Cả hai! Cho tớ mượn hết đi, người tốt cả đời an yên!"
"Được rồi... Đợi chút để tớ tìm.”
Còn nửa tiếng nữa là vào lớp lớp, Vệ Hòa Bình không thể ngồi yên, lo lắng nhìn xung quanh.
Giang Hoài bước vào cửa trước với chiếc cặp trên vai.
Thứ hai, mặc đồng phục, chùm tóc buộc sau đầu. Cậu đẹp trai, nhưng không hay cười, có vẻ lạnh lùng. Khi Vệ Hòa Bình gặp Giang Hoài lần đầu tiên hồi cấp hai, cảm thấy người này giống như một thanh sắt vậy, bên ngoài lạnh lùng, bên trong lại cứng rắn.
Đàn ông đích thực.
Lên cấp ba, cậu trở thành một thanh sắt được bao hủ trong chiếc chăn ngủ mỗi ngày.
Vệ Hòa Bình nhớ tới tin nhắn hôm qua Giang Hoài gửi cho cậu ta, vội vàng vẫy tay: “Anh Hoài!”
Giang Hoài dừng ở chỗ cậu ta.
Vệ Hòa Bình: “Anh làm bài tập toán thật?”
Giang Hoài gật gật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-ba-alpha-nam-im-nao/2715831/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.