Trời còn chưa sáng.
Hôm qua trời u ám suốt một ngày, cho nên hôm nay sáng rất muộn, đã sáu giờ, những vì sao vẫn còn lấp ló trên bầu trời xanh xám.
Những tòa nhà cũ kỹ đã ba mươi, bốn mươi năm tuổi ẩn hiện dày đặc trong bóng tối trước bình minh, những mảng tường trắng xám đã cũ kỹ, lấm tấm vài vết ố vàng loang lổ kéo từ cửa sổ gần phòng bếp của những ngôi nhà, những người bán hàng rong chạy xe ba gác "ầm ầm" ở tầng dưới.
Mái bằng bê tông không được trang trí đầy ắp đồ đạc linh tinh, móc treo quần áo, chậu hoa, những thứ rách nát.
Ở dưới lầu, ông lão sáng sớm đi dạo ngồi trên ghế vô tình thấy một bóng người nhảy qua nóc tòa nhà, trực tiếp nhảy từ tòa nhà này sang tòa nhà kia.
Nhưng khi nhìn kỹ hơn, thì lại không thấy ai.
Hoa mắt?
Ông lão nghĩ thầm: Chắc là hoa mắt rồi, làm sao có người nhảy từ nóc tòa nhà khác xuống được? Muốn chết à?
Giang Hoài nhảy từ thang thoát hiểm tầng 1 xuống, bỏ qua mấy tầng rồi nhảy thẳng xuống.
Cậu đã để ván trượt ở đây đợi sẵn trước khi đi tập thể dục buổi sáng. Trời hơi lạnh, Giang Hoài đội mũ áo hoodie vào rồi nhảy lên ván trượt, tay đút túi quần.
Bây giờ mới hơn sáu giờ, khi cậu quay về, đã hơn bảy giờ.
Nhưng cậu phải bắt xe buýt quay về. Đây là khu Tây Phổ, khu phố cổ của thành phố S. Cách nơi Giang Hoài sinh sống mười mấy km, đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-ba-alpha-nam-im-nao/2715826/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.