Hỏa đạo nhân đối với mình yêu cầu rất cao, nếu không đốt thì thôi, nếu nói đốt…Bất kể đốt cái gì, đều phải ứng với tám chữ:
- Lửa cháy ngập trời, trời không thể cứu.
Đây là tài hoa của gã, hỏa đạo nhân rất có đạo đức nghề nghiệp.
Tống Dương bực bội khó chịu khi gã nói:
- Ở trên chiến lược, Kim Loan điện chỉ làm nhà tranh, ở trên chiến thuật, muốn đem nhà tranh đến đốt Kim Loan điện.
Lời này Chu Nho chấp nhận.
Trận hỏa hoạn này đối với Biệt Lai thiền viện, hỏa đạo nhân chuẩn bị đầy đủ, khi bắt đầu còn có chút phiền phức, tuy rằng xác định có nhiều điểm hỏa, nhưng vì trong thành giới nghiêm, dầu hỏa, củi gỗ và vật nhóm lửa khó có thể đến được vị trí, cho tới khi Hồ đại nhân giúp đỡ Tống Dương lôi kéo thêm Hình bộ, có quan sai yểm trợ, những vật dụng cần thiết có thể vận chuyển đến đúng chỗ. Trong mấy ngày Tống Dương bị nhốt vào địa lao, hỏa đạo nhân bận rộn trong bốn ngày, không sợ lãng phí đống lửa cháy không lớn, trên thái độ, gã quả thực đem Biệt Lai thiền viện coi như đốt Hoàng cung.
Mặt khác, gã còn một mình dẫn đầu mười vị cao thủ, không tham dự ác đấu thiền viện, hết sức chuyên chú chờ ở các vị trí phóng hỏa, ngay lúc vừa rồi, đầu tiên là tiếng kèn của cấm quân vang lên, mơ hồ nghe được Tống Dương gọi tên mình, hỏa đạo nhân biết đây là tín hiệu phóng hỏa, vận đủ khí lực gào lớn với mười thủ hạ:
- Châm lửa!
Người phía sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoat-sac-sinh-kieu/3781855/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.