Gió thổi vi vu, tiếng nước chảy nhẹ nhàng, từng đám mây trắng tựa như đang trôi trên làn nước mát. Trên nền trời xanh, lũ chim chậm rãi vỗ cánh bay đi, thỉnh thoảng lại có vài con chim bay trở lại, như là đang lưu luyến thứ gì.
Tiếng đàn tinh tế nhẹ nhàng truyền ra, cảnh sắc mờ ảo theo những tiếng du dương, làn gió nhẹ thổi qua kéo âm thanh đi thật xa, thật xa.
Dây đàn rung lên, cầm âm như tiếng than nhè nhẹ, chậm rãi, như mây trắng từ từ trôi đi, như đàn chim không chút vội vã.
Tiếng đàn nhanh dần, mỗi tiếng đàn dẫn động tinh thần, đưa người nhập mộng thiên thu, lạc vào một cảnh giới đầy huyền diệu. Tiếng đàn có thể khiến người ta quên đi thế gian phiền muộn, quên đi bi kịch nhân sinh, đắm chìm trong hạnh phúc do tiếng đàn tạo ra.
Lục Viêm nhẹ gật đầu, chỉ là tiếng đàn lướt qua, nhưng lại để người khác không muốn rời. Tiếng đàn đôi khi so với huyễn cảnh còn lợi hơn, bởi vì huyễn cảnh dù rất chân thật nhưng khiến con người sinh lòng cảnh giác, trong khi đó, những tiếng đàn yếu ớt này lại tạo ra thế giới khiến người ta muốn đắm chìm vĩnh viễn vào trong, mãi không muốn rời.
"Tinh, tinh, tinh..."
Tiếng đàn chợt chậm lại, ngay lúc này mọi thứ trước mắt như biến mất, thời không như ngừng lại, mặt trời trên kia như trở nên ảm đạm phai mờ, như thấy được từng làn khói che kín hư không, tiếng đàn bi ai như từ ngàn vạn năm trước vọng lại, hoàn toàn bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoanh-hanh-yeu-than-ky/2246857/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.