Thiên Hằng 26 tuổi, tiếp nối sự nghiệp của ba, là một kiến trúc sư tài hoa. Bản thân Thiên Hằng bên cạnh năng khiếu còn được Thiệu Tường Phong tận tình chỉ bảo kinh nghiệm nên thành công đến sớm không phải là chuyện khó hiểu. Tới năm 25 tuổi, Thiên Hằng cùng bạn thân Tiểu Toàn mở một công ty thiết kế nhỏ, công việc bận bù đầu.
Bên ngoài phòng, Niệm Khiết nắm lấy tay Vĩnh Lạc, run run:
-Hay là…thôi đi Lạc Lạc. Em sợ lắm!
Vĩnh Lạc cũng sợ, nhưng bây giờ không nói thì biết khi nào. Cái thai đã qua 8 tuần rồi, nếu còn chần chừ thì…
-Em có muốn giữ lại không Tiểu Khiết? Anh…
Vĩnh Lạc mới có 18 tuổi, Niệm Khiết 17 tuổi, đều còn là trẻ con. Năm nay trước mắt Vĩnh Lạc là hai kỳ thi quan trọng, thế nhưng học hành của cậu xuống dốc rõ rệt. Giáo viên báo về nhà, may mà Thiên Hằng bận rộn quá nên người nhận là Lạc Ân. Bà cũng giận, song cũng lo lắng con trai bị áp lực nên không la mắng gì nhiều.
Nếu sinh con, một đứa còn là học sinh, một đang sắp thành sinh viên có chịu nổi áo lực. Đã quen mười mấy năm trời trong tình cảm anh trai em gái, bây giờ thay đổi, cảm tình này có bền vững được hay không?
-Lạc Lạc à…Em…
-Nếu em không muốn giữ thì…- Giọng Vĩnh Lạc chùng xuống- Anh sẽ đưa em đi. Không cần phải nói với người lớn…
Niệm Khiết sờ tay lên bụng. Trong các giờ sinh học ở trường, thầy cô giáo cũng chiếu phim về sự hình thành của em bé. Cô không dám đi khám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-tu-nho-me-yeu-con/536001/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.