Nàng vội vàng đi theo, dặn dò Lâm bà bà một tiếng, tuy đã chuẩn bị tinh thần nhưng Lâm bà bà cũng rất bất an, “Tô cô nương, như vậy sao được? Vạn nhất Chu gia trở lại, không tìm thấy ngươi, ta phải khai báo làm sao đây?”
“Cứ nói ta cùng nam nhân khác đã rời đi.”
Lâm bà bà chắt lưỡi hít hà, lúng ta lúng túng nói. “Ngươi, ngươi nói tới nam nhân do Cổ cô nương mang về đấy sao?”
“Không phải là…thật ra thì hắn là của ta.”
Lâm bà bà hoàn toàn bị làm mơ hồ, nhưng Tô Yên Nhi không có thời gian giải thích nhiều như vậy, cầm hành lý nàng rất nhanh đi theo Kim Ngọc Kiệt lên chiếc thuyền hoa.
Thuyền mở ra.
Nàng đứng ở mũi tàu, nhìn nơi giữ kỷ niệm nàng cùng Chu Hạo Hi càng lúc càng xa, hốc mắt đã tụ đầy nước mắt, giờ phút này trong đầu nàng hiện lên từng màn từng màn nàng đã từng trải qua cùng hắn. Sự kiện lần đầu tiên gặp nhau, nhất là màn nàng thử câu dẫn hắn, muốn chạy trốn hắn, nàng nhớ đến lúc ấy nàng rất hay phản đối lại hắn nhưng hắn vẫn ôn nhu như vậy lại mang theo cuồng bá, dần dần một lần lại một lần, nàng đã mất đi trái tim của mình, đối với hắn cũng đã giao ra tấm chân tình.
Một năm chỉ có hai lần gặp nhau, trong khi chờ đợi nàng vẫn luôn si ngốc chờ hắn đến, vô oán vô hối.
Duyên hết sao? Nước mắt trong suốt một giọt lại một giọt lăn khỏi hốc mắt, nàng biết cuộc sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-thuong-tao-tac-thuyen/3272429/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.