Tô Yên Nhi dở khóc dở cười nhưng không thừa nhận cũng không được, Cổ Chi nói rất đúng.
“Ta đi.”
Nàng kinh ngạc nhìn Cổ Chi muốn xoay người đi, nàng không chút suy nghĩ vội vàng kéo tay Cổ Chi, “Ngươi muốn đi đâu?”
“Ân, ta còn có việc, ngươi cũng biết ta là bắt nương tử mới nhậm chức a, còn hắn ta…” Cổ Chi liếc mắt nhìn Kim Ngọc Kiệt còn đang đánh giá xung quanh Khuynh Hi viên, vỗ vỗ tay nàng, “Hắn là người khiêm tốn, ngươi không cần lo lắng.” Không phải chứ, nàng tính đem người này để ở đây mà cứ thế rời đi sao?
Lúc này, Kim Ngọc Kiệt đã vòng trở lại, thoải mái đánh giá nàng, thấy vậy, vẻ mặt nàng lúng túng.
“Theo ta thấy cô nương rất xinh đẹp, thật sự không cần phải bỏ ra nhiều ngân lượng như vậy để tìm nam nhân đâu.” Ánh mắt của hắn mang theo vẻ tán thưởng rõ rang, mà nói ra cũng làm sáng tỏ mọi việc hắn là vì “Trọng kim lễ vật” mà đến.
“Ta có dụng ý của ta.”
“Xin lắng tai nghe.”
Nàng sửng sốt, vẻ mặt mù mịt, “Ngươi không phải là đã biết rồi sao?”
“Nga.” Hắn mang vẻ mặt bừng tỉnh. “Là, muốn cho một nam nhân rời ngươi mà đi, cho nên cuộc sống về sau, ta phải ở cùng ngươi chờ tên nam tử kia tới chơi, sẽ cùng ngươi diễn một màn thật thân mật.”
“Đúng như thế không sai.” Nàng gật đầu.
“Đối với người có thói quen lưu lạc giang hồ như ta, muốn ta vì ngươi mà bị nhốt tại chỗ này, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-thuong-tao-tac-thuyen/3272428/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.