Ngày qua ngày, nàng luôn là tái diễn hỏi, “Tại sao ta còn là không nhớ nổi bất cứ chuyện gì?”
“Bởi vì ngươi ngã bệnh.”
“Ta sẽ khỏe?”
“Nhất định.”
~*~
Bên cây cầu cong cong, từng chiếc lá khô héo vàng nhẹ nhàng theo làn gió phe phẩy rơi trên mặt hồ sen, làn nước rung động phản chiếu một dung nhan tuyệt lệ động lòng người.
Tô Yên Nhi đứng ở bên cầu, ngắm nhìn bóng hình phản chiếu khuôn mặt chính mình trên mặt nước. Ai, khuôn mặt này nàng đều ngày ngày ngắm nhìn nhưng sao vẫn cảm thấy xa lạ như thế?
Chu Hạo Hi… Hoàng Thượng, người nàng yêu người lại là Hoàng Thượng ư…?
Đâu mới chính là nàng đây? Nàng cảm giác hắn giống như đang che giấu nàng điều gì đó. Đối với thân thế của nàng, hắn chỉ nói qua nàng thân phận là một cô nhi, hắn cùng nàng cũng là vô tình mà gặp mặt, vừa gặp đã yêu thương nhưng thật là như thế ư?
Nàng nhất định có thể nhớ lại mọi chuyện sao? Vậy tại sao nàng bây giờ một chút ký ức cũng không thể nhớ nổi?
“Ngươi tại sao lại ở chỗ này?” Một thanh âm vừa kinh hãi vừa giận dữ đột nhiên từ phía trước truyền tới.
Nàng ngẩng đầu, nhìn người nam tử trung niên mặc đại bào bằng tơ xanh giận dữ không kềm được đi tới trước mặt của nàng, “Ngươi là…”
“Còn giả bộ? Có ai không, đem nàng bắt lại!”
“Ngươi rốt cuộc là…” Nàng sửng sốt.
“Ngươi… nữ tặc kia...Ngươi cho rằng người giả bộ thì ta sẽ bỏ qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-thuong-tao-tac-thuyen/3272414/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.