Qua một lúc lâu, Chu Hạo Hi mới đi ra ,đã thấy mọi người ân cần hỏi thăm, hắn sâu kín mở miệng.
“Ta có thể đã nói với nàng quá nhiều chuyện, nàng nói đầu của nàng có chút đau, cho nên ta liền để cho nàng ngủ.”
Đường Thiệu Tổ nhìn hắn, “Xin lỗi, mới vừa ngăn trở ngươi, nhưng nàng tỉnh lại phản ứng đúng là cùng lão vương gia rất bất đồng, nàng rất an tĩnh….!”
“Nhưng người nào chắc chắn được nàng lúc nào cũng sẽ trầm tĩnh như lần này?” Hoàng Thái Hậu nói ra nỗi bất an trong lòng, “Không được! Hoàng Thượng, ngươi không thể có Hoàng Hậu như vậy, quá nguy hiểm, vạn nhất ngày nào đó nàng cùng đứa con kia giống nhau… Ai gia càng nghĩ càng sợ, Hoàng Thượng nên đem nàng đưa đi khỏi Càn Thanh cung, tuyệt đối không thể ở cùng một chỗ với nàng ấy.”
“Tổ nãi nãi ta muốn chiếu cố nàng, cũng muốn nàng một lần nữa mà yêu ta!” Hắn ánh mắt kiên định nói, khó nén tiếng thở dài bi thương nói, “Nếu như nàng vẫn không nhớ nổi ta là ai.”
“Hoàng Thượng!” Tạ Vũ Nhân thấy được tấm thâm tình của họ rất muốn giúp nói vài câu nhưng lại ngại Hoàng Thái Hậu vẫn đang ở chỗ này, có mấy lời thật sự không thể nói ra.
Chu Bối Nhi thông tuệ nhanh nhẹn nói. “Tổ nãi nãi ngươi cả ngày này cũng đủ mệt rồi, ta cùng ngươi hồi cung nghỉ ngơi, chuyện của hoàng huynh, hắn tự mình sẽ xử lý tốt.”
“Được rồi!”
Chu Bối Nhi đỡ Hoàng Thái Hậu rời đi, Tạ Vũ Nhân lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-thuong-tao-tac-thuyen/3272413/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.