Hoa rơi trước điện, não lòng ai.
Người gieo thân cứu, lặng thở dài.
Nghìn cây đuốc sáng, bừng sớm mai.
Tựa sao giăng mắc cửu trùng đài.
Vạn thiết giáp dàn quân trước lầu cũ gác xiêu, lặng trông hai kẻ ôm siết lộn nhào như hai phiến lá lìa cành chao nghiêng trước gió; cũng lặng người trông đường hỏa tiễn chẳng rõ từ đâu xoáy qua như vũ bão, xoắn thẳng vào lồng ngực thái tử bấy giờ đang nhào ra chỗ Thiều Ninh.
Tên cắm, lửa cháy, máu phun, người ngã, tro bắn, bụi tung.
Sau tiếng thét ngắn ngủi, thái tử hoàng triều nặng nề đổ gục xuống lan can, đầu buông tay thõng, như đang khấu tạ cho kiếp đời ngạo ngược, hống hách, hèn hạ, vô năng trước ngàn vạn quân.
Cửu ngũ chí tôn, ngôi cao vòi vọi, dã tâm nung nấu, bất diệt muôn đời.
Đại điển đăng cơ sau ngày ép người rơi vào tử lộ, chỉ một sớm, đã vụt tan.
Phận cao, chết hèn.
Gục rồi, đổ nát.
Gió nổi lên, mưa rắc hạt, lửa bập bùng, cảnh lay lắt, trong điêu tàn, sắc xanh ngọc bích lao vút lên không.
Như lọn gió xanh chao liệng xuống lầu, thoắt cái đã bắt kịp đà rơi của hai người nọ. Căng thẳng bao trùm, biết rằng một lần không thể cứu hai, song lại chẳng rõ ai sẽ là người được cứu.
Ninh Dịch nghễm nghệ trên lưng ngựa, mặt mày lạnh tanh khi thấy mọi thứ vẫn theo kế hoạch – Cố Nam Y nhất định sẽ cứu Tri Vi, còn Thiều Ninh sẽ rớt đất bỏ mạng.
Hay, rất hay~
Cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-quyen/1901505/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.