Trong phủ ở phía Nam hoàng cung, Đôn đại nhân khẽ ngắm nghía thanh gươm trong tay từng giết chết bao nhiêu kẻ thù.
Từ lúc ở đại điện trở về, hắn vẫn luôn nghĩ tới câu nói cùng ánh mắt sắc lạnh của Nguyên Ân và vương gia Tử Khuynh, khi cả hai đã dồn hắn vào thế bị động. Có lẽ hắn đã quá xem thường hai người họ khi không những gì lời đồn đại. Cả tài trí lẫn bản lĩnh đều không thể coi thường.
Hắn nhất định sẽ chẳng để yên chuyện này khi về Bắc Triều mà đi tay không được. Ngay từ đầu hắn qua đây đều có âm mưu cả, chứ không phải là cuộc kết giao tình thâm.
...
Sáng sớm hôm sau trước cổng thành, theo lời hẹn của Nguyên Ân, Hải Đường đã có mặt tại đây và đứng đợi chàng. Nàng không biết ý định của Nguyên Ân là gì cả, ánh mắt nàng nhìn quanh quẩn nơi đây.
Hôm nay nàng chỉ mặc y phục bình thường để ra dáng một người của Ngũ Thiên Quốc. Y phục bằng lụa đào mềm mại màu trắng, cổ tay, viền cổ có thêu họa tiết hình hoa đào màu hồng, trông nàng cũng thùy mị dịu dàng hẳn. Tóc không cầu kì với những trang sức nặng nề như bao nữ nhân khác, chỉ đơn giản xõa dài với cái kẹp hoa nhỏ nhỏ xinh xinh gắn trên đầu là đủ rồi.
Nàng khẽ vén gọn tóc qua một bên vuốt lấy làn tóc xuôn mượt của mình, mỉm cười chờ đợi. Nàng quên mất rằng phía sau gáy của nàng lộ ra cái bớt hình hoa dạng niên và điều đó đã bị Du Lan vô tình nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-quy-phi-ky-duyen-truyen/140743/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.