Một lúc sau, nhạc điệu dừng lại. Đằng Vân bình thản buông cây sáo trúc xuống với nụ cười ủy mị trên môi. Hải Đường với Tử Thiên cũng ngưng điệu múa, nhìn nhau mỉm cười thích thú khi tạo được bầu không khí vui vẻ này.
"Nếu tiểu nữ thổi sáo không hay, mong bệ hạ và mọi người có mặt ở đây bỏ qua cho!"
Đằng Vân nói giọng dịu nhẹ thể hiện sự từ tốn. Sự thật thì nàng là kiều nữ nổi tiếng tinh thông cầm nghệ lúc còn ở Bắc Triều rồi sang Ngũ Thiên Quốc sinh sống, hằng ngày thổi sáo đàn ca trong lầu Hưng Bích để tỏ niềm đam mê của mình.
Nguyên Ân cong môi cười nhẹ trầm giọng đáp một câu ngắn gọn: "Tiểu thư thật khiêm tốn đấy!"
Tiếng sáo đã dứt nhưng để lại ám ảnh không nguôi, Đôn đại nhân gượng cười lên tiếng:
"Quả thật tiếng sáo của vị tiểu thư người Bắc Triều rất tinh tế thanh nhã, còn vị nữ nhân kia cùng với tứ hoàng tử thật sự múa rất điêu luyện đấy."
"Ngài quá khen... hi... hi..." Hải Đường cười đáp với nét mặt hồn nhiên.
Cả ba người đều quay về chỗ ngồi, Đằng Vân khẽ đưa mắt nhìn vương gia Tử Khuynh nhưng dường như ngài đang hướng nhìn Hải Đường còn mỉm cười rất cảm xúc, điều đó khiến nàng có cảm giác hơi hụt hẫng, nàng chỉ chờ đợi câu nói của ngài với bài thổi sáo của nàng ra sao thổi vì bài sáo này nàng muốn dành tặng cho ngài, toàn bộ tình cảm thầm lặng nàng đều đặt vào trong đó cả nhưng chắc ngài không hiểu rồi.
"Ô ô..."
Hải Đường bỗng kêu lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-quy-phi-ky-duyen-truyen/140742/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.