Tử Thiên cùng với Nguyên Ân và Hải Đường đang trên đường đi tới làng Quốc Châu Tự, đi được nữa đoạn đường thì họ dừng lại nghỉ ngơi. Hai bên đều là những rặng cây xanh, gió thổi xào xạc vi vu, nơi này vô cùng hoang vắng không có một cái nhà nào.
Lúc này Nguyên Ân mới bắt đầu dằn mặt Hải Đường về chuyện vừa rồi, ánh mắt chàng sắc lạnh nhìn nàng khiến nàng thoáng giật mình mà cảm thấy rùng mình, ấp a ấp úng đáp:
"Sao người lại nhìn tôi với ánh như con sói hoang vậy?"
"Ngươi gan to lớn mật lắm rồi đấy Hải Đường, dám lấy ta làm bia chắn cho ngươi tự tung tự tác. Làm Hoàng Quý Phi ngươi tưởng dễ dàng lắm sao?"
Nguyên Ân gằn giọng nói với ánh mắt sắc lẻm.
"Thì tại lúc đó tôi bí quá nên mới nói như vậy thôi... Mà cũng do người thôi, có lắm vợ chi rồi không quản nổi... Để bọn họ tranh nhau muốn có một đêm với người bất chấp mọi thủ đoạn, chắc do người sắc đá quá nên họ phải dùng thủ đoạn vô biên để đêm mặn nồng với người đàn ông họ yêu... Đúng là cái thời này hoàng đế phải tam thê tứ thiếp, lắm vợ thật đấy..."
Hải Đường nói một câu lạc chủ đề không liên quan gì với nét mặt tỉnh bơ thản nhiên như đúng rồi vậy.
"Ngươi..."
Chưa kịp nói hết câu thì Nguyên Ân bị Hải Đường cho nguyên quả táo đang ăn dở dang vào miệng của chàng, khiến chàng như đứng hình giãn căng đôi đồng tử nhìn nàng. Chưa bao giờ một hoàng đế như chàng lại bị một nữ nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-quy-phi-ky-duyen-truyen/140738/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.