Vào canh hai, đầu tường thành Bắc Sóc đột nhiên vang lên tiếng trống trận dồn dập, bên trong phòng họp tĩnh lặng như tờ, các thống soái của binh đoàn số 2 không ai nói lời nào. Vừa rồi có kỵ binh báo rằng quân Đại Hạ đã kéo binh đến gần, có thể rất nhanh sẽ tiến hành tổng tiến công. Một dân binh vừa được thăng thành thám báo kỵ binh nhất mực thề rằng chính mắt nhìn thấy đội quân hùng hậu của đối phương, khoảng hai mươi quân kỳ khác nhau, bộ binh cùng giáp binh đi thành hàng thấy đầu không thấy đuôi, biển người đông nghìn nghịt, đuốc của bọn họ sáng rực cả hơn mười dặm đường, đội tiên phong đã thế mà quân hậu phương cũng kéo dài hơn mười dặm.
Nếu là Sở Kiều, nàng liếc một cái cũng nhìn ra đây là cái bẫy. Nếu là Tiết Trí Viễn, hắn cũng có thể thẳng thừng nói là tin tức không rõ ràng, chẳng đáng tin, tình báo làm việc không đến nơi đến chốn. Nhưng đáng tiếc, hai người ai cũng không có ở đây.
Tào Mạnh Đồng sờ cằm, liếc mắt nhìn Hạ An một cái rồi trầm giọng hỏi: “Hạ tướng quân, ông thấy sao?”
Hạ An nhắm hờ mắt giống như đột nhiên bị chứng lú lẫn khi về già, gật gà như đang buồn ngủ, lầm bầm nói: “Tướng quân mưu tính kỹ càng, trí tuệ tuyệt luân, ý của tướng quân chính là ý của chúng ta. Chúng ta nguyện nghe theo an bài của tướng quân.”
Đuôi mắt Tào Mạnh Đồng giật giật, trong lòng thầm mắng ‘Lão hồ ly’ nhưng khóe miệng vẫn nở một nụ cười lạnh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-phi-so-dac-cong-so-11/3106225/quyen-4-chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.