"Ta quen thuộc cũng không bằng Vương Hậu." Cô Độc Chứng lại lên tiếng: "Đời này Vương Hậu dường như chỉ vì trông chừng nam nhân của mình mà sinh tồn, từng nơi hẻo lánh trong Vương Cung này đều có tai mắt của nàng. Nhưng vì sao nàng phải bố trí nhiều tai mắt như vậy, chính là vì đề phòng Tây Dạ Vương và nữ nhân khác vụng trộm gặp nhau, thậm chí ngay cả trấn quốc quân (quân đội giữ nước) cũng được Tây Dạ Vương giao cho nàng nắm giữ."
Lời Cô Độc Chứng vừa dứt, thật lâu Tần Như Thương cũng không có tiếp lời. Ngược lại có phần kinh ngạc nhìn về phía hắn, sau đó ở trong lòng lặng lẽ tính toán, lời vừa rồi Cô Độc Chứng nói tổng cộng có bao nhiêu chữ.
Không quan tâm tới ánh mắt ngây ngốc của Tần Như Thương, Cô Độc Chứng lại tự mình nói tiếp lời vừa rồi:
"Từng có một nữ nhân được Vương mang đến trong phòng tối vụng trộm, đó là một gian phòng tối được đóng kín vô cùng tốt, tuyệt đối không ai vào được, nhưng vẫn bị tai mắt nhìn thấy báo cho Vương Hậu. Vương Hậu dẫn người tìm đến nhưng không vào được, liền thả một con rắn độc đi vào, Tây Dạ Vương buộc phải ở trước mặt nàng để cho nữ nhân kia bị cắn chết!"
"Vậy còn Tây Dạ Vương?" Đối với rắn Tây Dạ, Như Thương luôn thấy kỳ quái, nói thí dụ như vừa rồi ở trong Hoan Hỉ điện, rắn vàng to kia muốn ăn nàng, nhưng với những người khác ở chung quanh thì thờ ơ.
Sau đó lại ăn tỳ nữ từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-phi-linh-dac-cong-phuong-muu-thien-ha/3173584/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.