Chương trước
Chương sau
'' Em là ánh mặt trời dịu dàng của riêng anh.
Đợi anh nhé, đừng rời xa anh nữa.''
~ My Sunshine~ Trương Kiệt ~ Bên Nhau Trọn Đời Ost~
------------------------------------------------------Dải phân cách đáng yêu của Cô Cô Mạn Vân~
Đông Cung điện.
''Hây da, hự, hây da'' âm thanh trẻ thơ non nớt vang lên đều đều giữa ánh nắng buổi sớm ôn hòa. Hai bé con một trai một gái tầm mười mười một tuổi cật lực đi quyền, trên gương mặt non nớt đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi, má phúng phính cứ ửng đỏ cả lên.
'' Cố lên nào các con, đi xong lần này rồi phụ hoàng cho nghỉ..'' Thanh âm nam nhân khàn khàn thầm thì truyền tới, Triệu Khuông Dẫn một thân long phục cao quý bị nương tử bắt đứng canh hai bé con luyện võ, biểu tình trên gương mặt đều là xót xa cùng thương cảm, Tiểu nhi rất nghiêm khắc, nàng nói một là một, mà hai là hai, vì vậy hai bé con đều chưa từng dám kêu ca, có điều kẻ làm cha như hắn lại rất xót con, nên chuyện hắn gian lận cho hai bé con nghỉ sớm một chút ngoài Tiểu Phúc Tử ra không ai được biết đến, đương nhiên, cũng phải hối lộ một ít. Hữu kim Ngô thượng tướng, trẫm có lỗi với ngươi!
'' Đúng rồi, điện hạ và công chúa cố lên, sắp được nghỉ rồi..!'' Tiểu Phúc Tử như bà mẹ trẻ, cầm khăn voan chạy theo thấm mồ hôi cho hai bé con, biểu tình trên mặt cũng rất thương xót.
Triệu Khuông Duật và Triệu Kiền Ngọc mếu máo gật đầu, cố gắng đi nhanh một chút, tức thì ở kia , thấp thoáng nơi cửa điện, bóng dáng ấy, trên tay bế một cái bọc lớn, nhìn chúng cười tươi rói.
'' Tốt lắm, cứ tiếp tục luyện tập đi, nhớ kĩ là mẫu hậu có quan sát đấy nhé, phụ hoàng không giúp gì được cho các con đâu!'' Ân Tiểu Tiểu thân trường bào đỏ thẫm bế một tiểu bánh bao chỉ mới tám tháng đang say ngủ trên tay, nàng liếc mắt sang người đứng ở kia, chậc chậc, biểu cảm này, lại giúp bọn trẻ con làm điều gì khuất tất rồi đây, đúng là, không nhờ vả được hắn cái gì.
'' Trẫm có làm gì đâu, phải không Tiểu Phúc Tử?'' Triệu Khuông Dẫn cười hiền, đôi con ngươi màu hổ phách đảo qua lão công công cũng đang cười toe toét ở kia.
'' Đúng.. đúng.. chính là hoàng thượng nói đúng thưa nương nương!'' Tiểu Phúc Tử giật mình, trước ánh mắt nghi ngờ khinh bỉ của hoàng hậu, hắn lắp ba lắp bắp.
'' Ừ, bổn cung tạm tin ngươi, nếu mà, ngươi biết rồi đấy Tiểu Phúc Tử, ......''
Oa Oa Oa.. tiểu bánh bao trong lòng Ân Tiểu Tiểu chợt hét toáng lên, người ta lại thấy hoàng hậu trở về vẻ hiền lành nhu thuận hiếm có, nàng đung đưa tay, cánh môi hồng nộn làm ai kia thèm khát chạm nhẹ vào trán nhỏ của con.
'' Ngoan, mẫu hậu biết rồi, con đói rồi phải không? Hay mẫu hậu làm con giật mình, ngoan mẫu hậu thương, ngoan nhé.''
Tiểu Phúc Tử thở phào, cảm tạ trời đất, giao dịch giữa hắn và hoàng thượng tạm thời qua giai đoạn nguy hiểm rồi, thế mà, có một vị cửu ngũ chí tôn cao quý nào đó, trông thấy nương tử kiều diễm đưa bé con vào bên trong để cho bé ăn, lén lút bỏ trận mạc cho một mình hắn, cun cút đi theo , haizz, vì Ngô thượng tướng, hắn đành cố gắng vậy, má Tiểu Phúc Tử cứ đỏ ửng lên, Triệu Khuông Duật và Triệu Kiền Ngọc lắc đầu chán nản, tiếp tục đi quyền.
-----------------------------------------------Dải phân cách đáng yêu của Cô Cô Mạn Vân~
Nam nhân bước ra từ trong tấm mành, một thân vest đen tôn lên dáng hình cao ngạo, dong dỏng của hắn, dung mạo phi thường tuấn tú, đôi con ngươi màu hổ phách lạ lẫm nhìn chính mình từ trên xuống dưới, rồi lại nhìn người đang cho con của hắn ăn ngồi ngơ ngẩn ở kia, đây là thứ y phục hiện đại mà nàng đã nói qua sao?. Ân Tiểu Tiểu há hốc miệng, mấy hôm nay học may với thượng cung đại quan, không biết nên may cái gì, nàng bất chợt nhớ đến dáng vẻ của các siêu mẫu nam trong cuốn tạp chí, thành ra kiếm vải đo đạc may một chút, thật không ngờ, không ngờ, bộ dạng kia, soái quá soái ! Ân Tiểu Tiểu chỉ giật mình tỉnh giấc khi bị bé con đang bú ti trong lòng cắm mạnh một phát. Bé con mơ ngủ nhìn nàng cười cười, còn vị làm mẫu hậu, đau đến mếu máo.
Triệu Khuông Dẫn phì cười, hắn bước lại, khẽ ngồi xuống cạnh nàng, nói chuyện với con
'' Hư lắm, không được làm nương tử của phụ hoàng đau, biết không?'' Thanh âm nam nhân ôn nhu dịu dàng, Ân Tiểu Tiểu khẽ tựa đầu vào vai hắn, ngáp ngắn ngáp dài. Bé con giơ bàn tay nhỏ xíu lên vuốt ve bộ ngực mềm mại của nàng, khiến kẻ làm phụ hoàng kia hai mắt sáng rực lên, lấp la lấp lánh.
'' Hoàng thượng, bổn cung không ngờ người mặc cái gì cũng đẹp đến như thế, không uổng công thiếp thức mấy đêm, đến thượng cung đại quan cũng bị làm phiền thì người biết rồi đấy!''
'' Không cho phép thức khuya, nàng phải giữ sức khỏe!'' Nam nhân mặt tối lại, Ân Tiểu Tiểu véo mũi hắn, lắc đầu.
'' Hoàng thượng không cần cảm thấy có lỗi, đằng nào cho con ăn, thay tã luôn là công việc của người mỗi đêm, thần thiếp làm chút chuyện này không có là gì so với người đâu.'' Ân Tiểu Tiểu cười cười, Triệu Khuông Dẫn gật gù, đây chính là chế độ mà Tiểu nhi nhắc đến, con mình sinh ra, tuyệt đối không để người khác phải giúp đỡ, cung nữ trong Khang Ninh điện chỉ phải dọn dẹp và giặt y phục cho các tiểu hoàng tử thôi, còn tất tần tật là công việc của hắn, bậc cửu ngũ chí tôn cười khổ, nhưng mà nương tử đã phải vất vả sinh con cho hắn, chút chuyện này đâu có là gì.
'' Thật ra, thiếp có một điều mãi vẫn canh cánh trong lòng, hoàng thượng người có thể cho phép thiếp được không?'' Ân Tiểu Tiểu thì thầm, bé con trong ngực bú sữa đã no ngủ thiếp đi, thỉnh thoảng còn nấc lên rất đáng yêu.
'' Nàng nói đi, miễn đừng rời xa trẫm nửa bước, chuyện gì cũng giúp nàng thực hiện.'' Nam nhân phía trên chợt lặng đi.
'' Người biết rồi hả?'' Ân Tiểu Tiểu thở dài, rút núm ti ra khỏi miệng con, kéo áo lên che đi bộ ngực sữa đầy đặn, bàn tay trắng nõn khẽ vỗ về.
'' Ừm, nàng đi gặp sư phụ, trẫm vốn rất tinh tường!'' Triệu Khuông Dẫn cơ thể có chút căng cứng, đã dọa sợ hắn nhiều lần như vậy rồi, điều hắn sợ nhất trên đời này có lẽ chính là phải rời xa nàng.
'' Thiếp chỉ đi một chút thôi, sáng mai người tỉnh dậy, thiếp sẽ lại trở về, dù gì đó cũng là phụ thân của thiếp, chí ít không có công nuôi dưỡng nhưng có công sinh thành, thiếp muốn cuộc sống sau này sẽ không vấn vương điều gì nữa, toàn tâm toàn ý ở bên cạnh người, được không?'' Ân Tiểu Tiểu ngước lên nhìn hắn, môi nhỏ khẽ chạm vào cổ nam nhân, hít hà mùi hương nam tính duy nhất chỉ thuộc về tướng công nàng.
'' Trẫm đi cùng nàng!'' Triệu Khuông Dẫn khẳng định chắc nịch, mặc kệ chuyện gì có xảy ra, chỉ cần ở gần nàng là được.
'' Khờ quá, còn các con nữa mà, người ở nhà trông con đi, thiếp sẽ trở về ngay thôi, lần này thiếp khẳng định mà, người phải tin thiếp chứ!''
'' Không được là không được, nếu nàng không để trẫm đi cùng, vậy thì đừng đi nữa!''
'' Hoàng thượng nhé, người đồng ý đi mà!'' Nữ tử nũng nịu, nàng quyết định dùng đến phương pháp mạnh nhất, càng ngày càng xích lại gần người hắn, mà nam nhân, từ trước đến nay, chưa từng phản kháng nổi.
'' Không được!'' Triệu Khuông Dẫn khổ sở giữ vẻ lãnh đạm ngồi sang một bên, đến khi môi hai người dính chặt vào nhau, nam nhân một tay ôm lấy cục bột nhỏ từ trên tay nàng, một tay nhẹ nắm lấy gáy nữ nhân, di chuyển về phía chiếc nôi đang có một tiểu bánh bao khác nằm ở kia, đặt xuống, hai người vẫn quấn lấy nhau, cũng may bé con đã ăn no, đến lượt hắn! Thẳng đến khi Triệu Khuôn Dẫn để nàng nằm lên người hắn, thở dốc mê muội, Ân Tiểu Tiểu nàng biết, hắn lại chịu thua nàng rồi! ( :) )
---------------------------------------------------Dải phân cách đáng yêu của Cô Cô Mạn Vân~
Trời tính không bằng người tính, mà trong tình huống này, Ân Tiểu Tiểu tính không thể nào bằng Triệu Khuông Dẫn tính được, nam nhân một thân vest đen, trên ngực trước và sau đều mang hai cái bọc, trong hai cái bọc chính là hai tiểu bánh bao nàng mang nặng đẻ đau sinh ra đang ngủ say, còn hai tay hắn, đang cầm cái gì ư, cũng chính là hai đứa nhóc cũng nàng mang nặng đẻ đau sinh ra luôn, chẳng còn gì để nói nữa hết, hai đứa nhóc cười toe toét nhìn nàng, Ân Tiểu Tiểu, mau tỉnh dậy đi, không phải là mơ đâu!
'' Hoàng thượng, người... người..'' Ân Tiểu Tiểu sửng sốt đền không nói nên lời, nàng trăng trối, miệng lắp ba lắp bắp. Hai đứa trẻ tuy thấy mẫu hậu và phụ hoàng long phục đều không mặc, còn mặc cái đồ gì kì kì quái quái, cũng chẳng để tâm, phụ hoàng dẫn chúng đi theo là vui lắm rồi, bèn quay lưng lại để lộ hai cái bọc sau lưng, nam nhân ở kia bắt đầu giới thiệu.
'' Tiểu nhi nàng yên tâm, bột cháo và tã trẫm đã cho người chuẩn bị, Duật nhi và Ngọc nhi nhận trách nhiệm giữ, còn hai tiểu bánh bao trẫm giữ, nàng chỉ việc cho chúng ta đi theo thôi, đúng không các con?'' Triệu Khuông Dẫn hào hứng, hai đứa trẻ vâng vâng dạ dạ, người làm mẫu thân mặt tối sầm, đuổi đánh một hồi, kết cục một nhà sáu người theo nhau lên đường, cũng may lần này đi rất an toàn, mà không an toàn thì cũng phải an toàn, có tướng công, có các con đây rồi, Ân Tiểu Tiểu, đúng là cuộc đời nàng kì lạ vô cùng!
Đài Bắc năm 2015.
'' Duật nhi, Ngọc nhi, hoàng thượng nghe đây, tuyệt đối không mở miệng nửa lời, chỉ được nói chuyện, đi theo mỗi một mình thiếp thôi, nhớ chưa ?''
'' Nhớ rồi!'' Ân Tiểu Tiểu lại nhìn bé con trong ngực nàng, thiên a, tiểu hoàng tử của nàng đáng yêu quá , lại nhìn sang tiểu bánh bao nằm trong ngực hắn, mỉm cười, cả nhà nàng sáu người cứ dính chặt lấy nhau mãi mãi cũng được, qua kiếp này đến nhiều kiếp sau nữa cũng được!
Triệu Khuông Dẫn đã từng đến thời đại này một lần, đông đúc, tán loạn, không điều gì làm hắn kinh ngạc được nữa, nhưng mà Duật nhi và Ngọc nhi thì không như thế, đứng ở nơi này, phải nói là xuyên qua đến nơi này mới đúng, Tiểu nhi nói cái gì ấy nhỉ? À, là trung tâm thương mại, hai đứa trẻ thỉnh thoảng cứ reo lên, mà người xung quanh, nhất là có rất nhiều nữ nhân, nhìn hắn với ánh mắt lạ lắm, còn cười cười e thẹn, đúng là khi quân phạm thượng! Triệu Khuông Dẫn khẽ vỗ nhẹ bé con đang hơi mơ mớ ngủ trong lòng, cười cười, càng làm đám nữ nhân ở kia chết lên chết xuống. Ân Tiểu Tiểu tối mặt, nàng không có điếc, các ngươi không thấy sao, là nam nhân đã có chủ rồi, đã có chủ rồi! Hiểu chưa! Còn có bốn đứa con nheo nhóc kia kìa, đừng có mà tơ tưởng!
'' Oa, đẹp trai quá, là sao điện ảnh hả?'' Nữ nhân Ất che mặt ngại ngùng.
'' Bậy nào, người như anh ấy phải là siêu mẫu mới đúng!'' Nữ nhân Giáp níu lấy tay nữ nhân Ất.
'' Người ta còn tốt bụng nữa chứ, thấy cô kia tay xách nách mang, liền giúp bế giùm một đứa trẻ, ôi sao lại có người vừa đẹp trai vừa tốt tính như thế!'' Nữ nhân Bính đẩy đầu hai nữ nhân đang tở tưởng kia, rồi cũng nhập hội nhìn Triệu Khuông Dẫn đến mê mẩn.
Ân Tiểu Tiểu há hốc miệng, hết nói nổi, kéo tay nam nhân rời đi trong sự nuối tiếc vô hạn của một đám sắc nữ!
---------------------------------------------------Dải phân cách đáng yêu của Cô Cô Mạn Vân~
Sáu người hai lớn đứng trước một khu biệt thự cao cấp, bên trong toát ra vẻ lạnh lẽo quen thuộc, Ân Tiểu Tiểu đứng im, như thế nào đó nhìn xung quanh một lượt, bàn tay khẽ nắm chặt lấy tay hắn, mười ngón tay lồng chặt vào nhau.
'' Không sao, có trẫm và các con đây rồi, chúng ta vào thôi!''
'' Phụ hoàng, mẫu hậu, đây là đâu ạ?'' Triệu Khuông Duật cùng Triệu Kiền Ngọc ngó nghiêng xung quanh, khuôn mặt non nớt lạ lẫm với tất cả mọi thứ.
'' À, đây là nhà phụ thân của mẫu hậu, là ông ngoại của các con, hiểu chưa?'' Triệu Khuông Dẫn xoa xoa đầu hai đứa trẻ, cùng lúc đó, Ân Tiểu Tiểu bấm mật mã để mở cửa, vẫn như cũ, là ngày sinh của mẹ, mấy chục năm qua chưa lúc nào thay đổi, để Ân Tiểu Tiểu có muốn về lấy đồ gì cũng được.
Sáu người cứ như thế bước qua thảm cỏ phía trước rộng lớn, đến cửa sau của biệt thự, hai đứa trẻ nắm chặt lấy tay Triệu Khuông Dẫn, ngó nghiêng xung quanh.
'' Hoàng thượng, người đợi ở đây một lát nhé, đợi thiếp trở ra rồi chúng ta về!'' Ân Tiểu Tiểu bàn tay trắng nõn vuốt tóc mai của tiểu bánh bao nằm trong ngực hắn, cười với tướng công một cái để lấy dũng khí rồi bước vào. Triệu Khuông Dẫn hôn lên trán nàng, gật đầu.
Bên trong vẫn trang hoàng lộng lẫy, chiếc đèn chùm trên trần nhà tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, nàng đứng trước một cánh cửa lớn, khẽ gõ một chút, tức thì thanh âm nam nhân khàn khàn quen thuộc vang lên.
'' Mời vào!''
Ân Tiểu Tiểu nhẹ nhàng mở cửa bước vào, người ngồi trên ghế bành một phen thảng thốt.
'' Tiểu Tiểu, là.. là con.. có phải không?'' Ân Tổng đứng dậy, đôi con ngươi bình thường lãnh đạm là thế giờ đây cũng đỏ lên, mà người phụ nữ với vẻ ngoài dung dị, hiền hậu đang đỡ ông cũng nhìn cô ngạc nhiên, cho đến cùng, tiểu thư đã trở về rồi.
...................................
'' Ba vẫn sống tốt chứ? '' Ân Tiểu Tiểu bàn tay vẫn vỗ mông bé con đang say ngủ, thanh âm nàng vang lên thực ôn nhu, dịu dàng.
'' Vẫn ổn, ta sẽ không hỏi con đã đi đâu thời gian qua, nhưng mà kia là..?'' Ông nhìn đứa bé đang ngủ say trong ngực cô, bồi hồi.
'' Là con trai của con, còn ngoài kia nữa!'' Ân Tiểu Tiểu ngước mắt ra ngoài khung của sổ, phía xa, thân ảnh nam nhân đang đứng ngắm nhìn hai bé con chạy theo nhau giữa bãi cỏ rộng lớn, khung cảnh thực bình yên.
'' Ta biết mình có lỗi với con, bao năm qua, ta thực có lỗi!'' Ân Tổng khẽ đưa tay lên nhíu sống mũi, sau tất cả, ông vẫn làm người thân duy nhất trên đời này của ông phải chịu khổ.
'' Ba, con giờ sống rất tốt, có nam nhân yêu con thật lòng, cũng có những đứa trẻ đáng yêu nữa, vì thế, ba không cần cảm thấy có lỗi, sau này, nếu có thể, xin ba hãy tha thứ cho chính mình. Dì Lâm, phiền dì chăm sóc cho ba cháu, đừng vì cháu mà xa nhau nữa.'' Ân Tiểu Tiểu mỉm cười chân thành, đã đến lúc, ai cũng nên tìm cho chính mình một khoảng bình yên rồi, nàng cũng thế, bên hắn, bên các con, nàng chính là mãi mãi bình yên.
'' Cảm ơn tiểu thư, tôi nhất định sẽ chăm sóc ông chủ thực tốt!'' Người phụ nữ e thẹn cúi đầu, mà Ân tổng, vẫn nhìn đứa bé trong lòng Ân Tiểu Tiểu, ánh mắt vô cùng biết ơn và mãn nguyện.
----------------------------------------------Dải phân cách đáng yêu của Cô Cô Mạn Vân~
Cuộc sống lại quay trở về như lúc trước với Ân Tiểu Tiểu, cả ngày vận động, chính là cả ngày vận động a! Sáng sẽ cùng Tiểu Phúc Tử dạy võ cho hai bé con, rồi tập bò cho hai tiểu bánh bao, trưa sẽ đón hoàng thượng lên triều về, một nhà bảy người cùng ăn cơm, Tiểu Phúc Tử nay mặt dày hơn rồi, sẽ dẹp bỏ quy tắc lễ nghĩa, ngồi xuống ăn vui vẻ hòa đồng, mà không chịu cũng phải chịu, trái ý nương nương là chỉ có đâm đầu vào tường chịu chết thôi. Tối đến thì Triệu Khuông Dẫn duyệt công văn, nàng ngồi may may vá vá, khuya hơn nữa thì bị hắn lôi lên giường vận động thân thể, dù đôi khi hắn phải bỏ ngang để chạy xuống bế con, thay tã, nhưng mà cuộc sống thực hạnh phúc, thực bình yên, có một nam nhân yêu thương mình, có những đứa trẻ thực đáng yêu, Ân Tiểu Tiểu chính là viên mãn. Oa oa oa! Nhìn kìa, hoàng thượng của ta đang chạy xuống bế con rồi! ^^
''Dù tình yêu đêm ngày bắt ta buồn, khổ nhục
Nhưng tình yêu mê say vẫn là nguồn hạnh phúc.
Trên ngọn lửa tình yêu ai không dám thiêu mình
Cứ để hắn chết thui trên giàn thiêu hoả ngục.''
~ Mùa Thu Đến~Tolxtoi~
~ End~
Thành phố Vinh, ngày 09/04/2016.
------------------------------------------------Dải phân cách đáng yêu của Cô Cô Mạn Vân~
Lời của au : Hura, truyện đã hoàn rồi nhé, vì một số lý do nên cặp Tú Trân sẽ không có ngoại truyện nha, đừng trách au nhá

Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.