'' Em là ánh mặt trời dịu dàng của riêng anh.
Đợi anh nhé, đừng rời xa anh nữa.''
~ My Sunshine~ Trương Kiệt ~ Bên Nhau Trọn Đời Ost~
------------------------------------------------------Dải phân cách đáng yêu của Cô Cô Mạn Vân~
Đông Cung điện.
''Hây da, hự, hây da'' âm thanh trẻ thơ non nớt vang lên đều đều giữa ánh nắng buổi sớm ôn hòa. Hai bé con một trai một gái tầm mười mười một tuổi cật lực đi quyền, trên gương mặt non nớt đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi, má phúng phính cứ ửng đỏ cả lên.
'' Cố lên nào các con, đi xong lần này rồi phụ hoàng cho nghỉ..'' Thanh âm nam nhân khàn khàn thầm thì truyền tới, Triệu Khuông Dẫn một thân long phục cao quý bị nương tử bắt đứng canh hai bé con luyện võ, biểu tình trên gương mặt đều là xót xa cùng thương cảm, Tiểu nhi rất nghiêm khắc, nàng nói một là một, mà hai là hai, vì vậy hai bé con đều chưa từng dám kêu ca, có điều kẻ làm cha như hắn lại rất xót con, nên chuyện hắn gian lận cho hai bé con nghỉ sớm một chút ngoài Tiểu Phúc Tử ra không ai được biết đến, đương nhiên, cũng phải hối lộ một ít. Hữu kim Ngô thượng tướng, trẫm có lỗi với ngươi!
'' Đúng rồi, điện hạ và công chúa cố lên, sắp được nghỉ rồi..!'' Tiểu Phúc Tử như bà mẹ trẻ, cầm khăn voan chạy theo thấm mồ hôi cho hai bé con, biểu tình trên mặt cũng rất thương xót.
Triệu Khuông Duật và Triệu Kiền Ngọc mếu máo gật đầu, cố gắng đi nhanh một chút, tức thì ở kia , thấp thoáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-hau-tram-chi-sung-minh-nang/542247/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.