Tô Đình bị quăng xuống đất, vừa đau đớn vừa đau lòng, nàng không biết rốt cuộc mình đã làm sai chuyện gì, nàng mệt mỏi ngồi lên, hai lòng bàn tay nắm chặt vào nhau, móng tay cắn vào da thịt làm chảy máu.
"Rốt cuộc ta đã làm sai chuyện gì."
Hoàng Tiêu Hiên nghe vậy liền bật cười "Không, nàng chẳng làm sai chuyện gì cả.
"Thân phận thay đổi thì con người cũng thay đổi thôi."
Tô Đình nghe xong liền ngơ ngác "Vì vậy mà chàng thay đổi."
"Nàng nhìn xem không phải hai chúng ta đều ngồi trên ngôi vị cao quý sao, một mảnh giang sơn này đều là của trẫn." Hoàng Tiêu Hiên ngồi xổm xuống đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve má của nàng "Trẫm cho nàng đứng bên cạnh trẫm, không phải đã đủ cho tình cảm từng ấy năm rồi sao."
"Nàng còn mong cầu gì nữa."
"Chàng biết mà, rõ ràng chàng biết mà." Tô Đình hét lớn "Cái ngôi hoàng hậu vô nghĩa này ta nào cần, ta chỉ muốn có một gia đình.".
"Nàng không cần thì cũng phải ngồi, là ta cho nàng, là của nàng thì phải ngồi ở đó cho đến cuối đời." Hoàng Tiêu Hiên trừng mắt bóp chặt cầm nàng.
Tô Đình mệt mỏi nước mắt lăn dài trên má, cái cằm nhỏ nhắn bị bóp đến biến dạng, cuối cùng nàng không muốn tức giận nữa chỉ khó khăn mà cầu xin.
"Hoàng hậu ta không cần, ta trả cho chàng, chàng thích ai thì đi mà lập hậu, ta muốn rời cung, ta muốn về nhà, từ nay ta cùng chàng mỗi người một ngã không phải là tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-hau-to-dinh/2981924/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.