Suốt đoạn đường, tôi vẫn không ngừng bực bội khi nhớ đến lúc Hiếu tỏ tình. Cái lý do của cậu ta khiến tôi thấy buồn cười không chịu được. Về đến nhà, tôi chợt thấy một người đàn ông lạ mặt đang đứng ở trước cửa, thấy tôi, ông ta hơi mỉm cười. Cái cách ông ta nhìn tôi lại làm tôi càng thêm khó chịu. Tâm trạng vốn đã không tốt, tôi mặc kệ ông ta, tra chìa khóa vào nhà. Thế nhưng, tôi lại bị ông ta giữ lại. Giờ, tôi cực dị ứng, cực ghét cái kiểu cầm tay lôi lôi kéo kéo thế này. Cho nên, tôi nhăn mặt, hất mạnh tay ra rồi nhìn ông ta vẻ cảnh giác.
- Ông là ai?
Ông ta thoáng ngạc nhiên, nhìn tôi một lượt như thể tôi là sinh vật từ trên trời rơi xuống, sau đó bật cười.
- Con quên dượng rồi sao? Dù không chung máu mủ, nhưng cũng sống với nhau một thời gian cơ mà. - Vừa nói, ông ta vừa đi đến, động chạm vào người tôi hết sức tự nhiên. Tôi chả biết ông ta là cái gì của Khả Minh, lúc trước thân thiết tới mức nào, nhưng bây giờ thì khác. Không phải cái gì thuộc về thế giới của Khả Minh tôi đều có thể chấp nhận. Người này người khác, không phải ai tôi cũng có thể niềm nở được. Và người đàn ông này, cái cách ông ta cười, cái cách ông ta chạm vào tôi khiến tôi rợn người, khó chịu đến muốn ói.
Lần này, tôi chẳng tử tế mà nhẹ nhàng với ông ta nữa. Tôi cầm bàn tay đang đặt lên vai tôi cọ ngược co
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoan-menh/2767882/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.