Hôm sau, tôi nghỉ học. Tôi không nói với mẹ lý do, tôi cũng chẳng còn thân thiết trò chuyện nhiều với mẹ nữa. Nhưng mẹ bận, với cả khi tôi về nhà này lần đầu tôi cũng xa cách như vậy, rồi cả nghỉ học không lý do cũng có, cho nên mẹ đã không hỏi nhiều. Mẹ tưởng tôi vẫn bình thường, nên sáng sớm mẹ đã đi làm. Dạo gần đây, mẹ có dự án khá quan trọng.
Cũng tốt. Tôi cần thời gian để bình tĩnh lại, để suy nghĩ nhiều chuyện quan trọng khác. Không có ai làm phiền, không có ai tác động, như vậy tôi càng có thể dễ thông suốt hơn. Chỉ là lần này, vấn đề tôi phải đối mặt phức tạp hơn là tôi nghĩ.
Tôi ngồi xuống sàn nhà, dựa lưng vào giường, tay ôm con gấu bông màu hồng to tướng. Tôi cứ ngồi như thế, ngẩn ngơ vô định.
Tôi nghe thấy tiếng chuông cửa, hẳn là có ai đó đến. Nhưng vậy thì sao? Chẳng liên quan gì tới tôi hết! Cứ giả vờ như đang đi vắng đi.
Quả nhiên, chuông kêu hồi lâu thì ngừng. Tôi vẫn giữ nguyên tư thế cũ, chẳng xi nhê chút nào. Đột nhiên, tiếng cửa kính vỡ vang lên, rất gần. Tôi giật mình đứng bật dậy, vứt con gấu bông ra, hướng mắt về phía ban công. Nơi đó có một người đang đứng, chân giơ lên chưa kịp hạ. Đầu mũi chân là lỗ thủng của mảnh vỡ.
Dáng người cao cao, đứng ngược với nắng nên chỉ mơ hồ nhìn thấy nét trên mặt. Người đó hạ chân, cúi người thò tay qua lỗ thủng để mở chốt bên trong,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoan-menh/2767862/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.