Những ngày sau đó rất yên bình. Quản lý đã bắt đầu cho tôi luyện lại những bài tập về cơ đơn giản. Chỉ có xuất viện là mãi mà bà ấy vẫn không đồng ý. Có một số việc thật sự bà ấy rất cố chấp. Chẳng lẽ quản lý định để tôi đấm vỡ cửa kính kia thật mới để tôi rời khỏi đây? Thế là, tôi đứng trước cửa sổ hồi lâu, nhìn chằm chằm vào nó như đang nhìn thấy kẻ địch vậy. Rồi, tôi đứng vào vị trí, nâng hai tay lên thủ, siết chặt nắm đấm.
- Mày làm cái trò mèo gì đấy? - Giọng quản lý đột ngột vang lên khiến cú đấm vừa vung ra của tôi chững lại, ngu ngốc quay qua nhìn chị. Sau vài giây, quản lý phì cười, rồi ha hả cười to, cười rất sảng khoái. Bà ấy gạt nước mắt, tay run run chỉ vào tôi.
- Mày...mày tin lời chị thật đó à? Mày có biết đấm vỡ rồi sẽ phải đền tiền không? Cái việc phiền phức như thế mà mày vẫn nghĩ là chị ham à?
Nói thẳng ra, hôm đó bà chị chỉ buột miệng thôi, đúng không?
Tôi tối sầm mặt nhìn quản lý ôm bụng cười đến hụt hơi mà vẫn bất chấp, không chịu ngừng lại.
Có đáng cười thế không, hả? Tôi bị quê, bắt đầu muốn cáu.
Nghĩ là làm, tôi nhăn nhó mặt mày xông đến, tấn công thật. Mà quản lý đúng là quản lý, đang mất cảnh giác vầy nhưng vẫn né ngon ơ, chỉ tại không kịp chuẩn bị nên tạo dáng hơi vụng về chút xíu, không đẹp mắt. Nhưng chị vẫn đứng vững. Chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoan-menh/2767848/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.