*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tôi bất chợt cảm thấy rằng, chuyện tôi làm ở đời trước là đúng đắn, đã phạm pháp thì phải giết, nếu như muốn làm một vị thần, đáng nhẽ cần phải từ bỏ hỉ nộ ái ố, nếu không thì có tư cách gì mà làm thần linh!
Ngân Hoa giáo chủ thấy bộ dáng đau lòng muốn chết của tôi lúc này, bèn cười với tôi, rồi nói: "Sao thế, đến giờ mà vẫn còn yêu Liễu Long Đình hả? Cô đừng có quên, tôi với với anh ta đi đến được tới nay và có được tất cả mọi thứ, hoàn toàn là nhờ chúng tôi đã đạp lên thi thể của cô mà bước tới đấy."
Nhìn dáng vẻ dương dương tự đắc này của Ngân Hoa giáo chủ, chắc là cô ta nghĩ rằng, nói những lời này với tôi, sẽ khiến cho tôi đau khổ, muốn nhìn thấy dáng vẻ khổ sở của tôi đây mà.
Tôi lại cứ không để cho cô ta nhìn thấy đấy.
Tôi ngước mắt nhìn Liễu Long Đình, vốn dĩ đã chẳng có được bao nhiêu ấm áp đối với anh ta, bây giờ nghe được loại chân tướng như thế này, tôi càng không có cảm tình gì với Liễu Long Đình, anh ta cố gắng muốn giúp tôi khôi phục địa vị như vậy, là vì muốn bù đắp cho tôi sao? Nếu mà chuyện gì cũng có thể bù đắp, thế giới này đã thiên hạ thái bình từ lâu rồi.
"Đúng rồi, tôi vẫn còn yêu anh ta đấy, như thế nào, cô nhìn không nổi nữa thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoai-thai-mang-xa-thai-ran/1268715/chuong-272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.