Bà Ngọc hoảng hốt đến trước mặt con gái.
- Chúc Đan, con làm sao vây?
- Mẹ
- Con không nhận ra ba con sao?
Chúc Đan ngây ngô lắc đầu. Bác sĩ được Khang Nam gọi vào phòng kiểm tra một lượt thì thở dài.
- Bệnh nhân đã bình phục nhưng não bị chấn thương nên hiện tại sẽ bị mất trí nhớ tạm thời. Có thể sẽ chỉ nhớ một vài người hoặc một vài sự kiện đã in dấu trong đầu. Chúng tôi sẽ lên phác đồ điều trị cho cô ấy. Trước tiên cần tránh gây áp lực khiến bệnh nhân căng thẳng, có thể mất thời gian để phục hồi nên gia đình không cần quá suốt ruột.
- Bác sĩ, tại sao nó lại nhận ra tôi mà không nhận ra ba nó.
- Có thể trong khoảng thời gian gần đây cô ấy không gặp ông nhà, cô ấy chỉ nhớ khoảng thời gian gần đây mà không nhớ trước đó.
Khang Nam nghe xong thì lại gần bác sĩ điều trị.
- Tôi có thể mượn phim chụp và bệnh án của bệnh nhân được không ạ?
- Cậu là ai?
- Tôi là bác sĩ khoa ngoại thần kinh bệnh viện Nhân Ái. Tôi muốn kiểm tra xem chứng mất trí nhớ này ở dạng nào để có thể tiện phối hợp thôi.
- Vậy lát nữa tôi sẽ chuyển cho cậu.
- Cảm ơn bác sĩ.
Khang Nam lại gần Chúc Đan thì cô ta ôm lấy anh.
- Cuối cùng anh đã trở lại rồi, em tưởng anh không sang nữa.
- Cô nhận ra tôi?
Anh gỡ tay cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tinh-3-yeu-em-hon-ca-sinh-menh/2869185/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.