Nhưng Lâm Thiên Dược dường như hoàn toàn không nhận ra sự lạnh nhạt ấy, mỉm cười nói: “Chúng ta là hàng xóm, những chuyện này vốn là nên làm ạ.”
Khoé môi Kỷ Đào khẽ giật một cái, nhàn nhạt nói: “Lâm đại ca, để ta tiễn huynh ra ngoài.”
Lần này, Lâm Thiên Dược gật đầu.
Hắn đi trước về phía cửa. Khi đã rời khỏi gian chính đường một đoạn khá xa, mới lên tiếng: “Đào nhi muội muội, ta xin phép nhiều lời một câu. Cái người tên A Tiến kia, nhìn là biết hạng người thô lỗ cục cằn, loại người này không thể gả được. Sau này lỡ hắn động tay động chân với muội làm sao? Nhỡ đâu đ.á.n.h đến cả Kỷ thúc, chẳng phải là rước về một con sói mắt trắng vào nhà sao?”
“Huống chi…” Lúc này Lâm Thiên Dược đã đi tới gốc đại thụ ngoài cửa, hắn hơi cúi người, ghé sát bên tai Kỷ Đào, hạ giọng nói khẽ: “Đào nhi muội muội, không phải ta nói xấu đâu, nhưng cả nhà họ rõ ràng là nhắm vào việc Kỷ thúc chỉ có mình muội, lại còn có một cơ nghiệp lớn thế kia…”
Kỷ Đào đương nhiên hiểu rõ dụng ý của nhà họ Tiền. Lời Lâm Thiên Dược nói đã là nói giảm nói tránh rồi, nói khó nghe hơn chút nữa thì chính là nhắm vào gia sản của nhà không có con trai mà trục lợi phát tài.
“Ta biết.” Kỷ Đào thản nhiên đáp.
Lâm Thiên Dược nói chuyện sát bên tai nàng, hơi thở ấm nóng phả thẳng vào vành tai. Kỷ Đào không kìm được, cổ đỏ bừng một mảng, nàng lúng túng né sang một bên. Không hiểu vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297622/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.