Tiền thị thở dài, nhìn Kỷ Đào như nhìn một đứa trẻ không hiểu chuyện, nói rất nhanh: “Đào nhi, con phải hiểu, điều kiện của con tốt, dung mạo cũng tốt, nếu là gả đi thì quả thật hiếm ai xứng với con. Nhưng tình cảnh của con hiện giờ lại khác, con là chiêu tế. Chuyện như này… một nam t.ử đàng hoàng, ai lại chịu đi ở rể? Người như A Tiến, có đốt đèn l.ồ.ng cũng khó tìm. Con đã mười lăm tuổi rồi, cha nương con cả đời chỉ có mình con, con phải nghĩ cho họ, đừng để họ vì con mà lo lắng.”
Tiền thị tận tình khuyên nhủ, lời nói dồn dập không ngừng: “Đại tẩu ta nhiều năm quán xuyến gia sự, nên tính tình đúng là có chút cứng rắn. Bà ấy muốn sau này để một đứa con của A Tiến làm con thừa tự cho đại ca hắn, nói cho cùng cũng không phải là sai mà. Sau này hai nhà sẽ phân gia, như vậy thì chi thứ nhà họ Tiền của A Tiến cũng sẽ không bị thay đổi…”
Mắt Kỷ Đào hơi mở lớn. Thảo nào Kỷ Duy và Liễu thị lại cãi nhau với nhà họ Tiền, thì ra là vì họ muốn mang một đứa con của nàng làm con thừa tự cho đại ca của Tiền Tiến. Sao mà có thể chứ? Muốn để chi này không tuyệt tự, đổi họ cho đứa trẻ là được, cớ sao cứ phải đưa sang đó làm con thừa tự?
Kỷ Đào đã từng nghĩ, sau này nếu có hai đứa con, nàng sẽ để một đứa theo họ phụ thân. Dù sao ở trấn Cổ Kỳ, thậm chí là cả nước Càn, trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297621/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.