“Đại tẩu quá lời rồi.” Phùng Uyển Phù tuy nói khiêm tốn, nhưng vẻ mặt lại thản nhiên, rõ ràng cũng ngầm thừa nhận lời khen về dung mạo của mình.
Người phụ nữ kia nhếch miệng cười, ánh mắt không chút kiêng dè liếc Phùng Uyển Phù từ trên xuống dưới, rồi nói: “Phùng cô nương, nếu ta nhớ không nhầm, cô đã cập kê rồi thì phải?”
Nhắc đến chuyện này, Phùng Uyển Phù đỏ mặt, cúi đầu nhỏ giọng đáp: “Vâng, tháng trước vừa mới cập kê.”
“Chuyện tốt nha.” Người phụ nữ vỗ mạnh đùi một cái, quay sang đám người trong phòng, cười nói: “Chuyện Phùng cô nương và lão đại Dương gia tình đầu ý hợp, ngay cả ta ở thôn bên cạnh cũng nghe thấy rồi. Không biết bao giờ Phùng cô nương làm hỉ sự vậy? Hôm nay có dịp gặp mặt, sau này khi cô nương thành thân, nhất định phải cho người báo ta một tiếng đấy, ta nhất định sẽ mang chút lễ mọn đến chúc mừng…”
Nghe những lời nửa trêu đùa nửa giễu cợt ấy, Phùng Uyển Phù càng cúi thấp đầu hơn. Từ chỗ Kỷ Đào ngồi, còn thấy rõ cả vành tai nàng đỏ bừng.
Thế nhưng người phụ nữ kia vẫn chưa chịu dừng lại: “Nói ra thì duyên phận giữa Phùng cô nương và lão đại Dương gia đúng là như trong tuồng hát ‘ngàn dặm tơ hồng buộc một mối’ ấy. Phùng cô nương vừa nhìn đã biết là người quý phái, vậy mà số phận trớ trêu lại trôi dạt đến cái thôn khỉ ho cò gáy như thôn Đào Nguyên này. Lại đúng lúc gặp được lão đại Dương gia chịu bỏ sạch tiền bạc mua về… các người nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297604/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.