Kỷ Đào còn đang mơ màng ngủ, nghe thấy động tĩnh bên ngoài thì Dương ma ma đã vào phòng, cười nói: “Cô nương, vừa rồi có người đến nói trong thôn có người sinh con, muốn mời cô nương sang trông giúp…”
“Ta biết rồi.” Kỷ Đào trở mình, để lộ chiếc cổ thon dài trắng mịn, còn vương chút ửng hồng vì vừa tỉnh ngủ.
Dương ma ma lui ra ngoài.
Khi Kỷ Đào bước ra khỏi phòng, Dương ma ma đang bày cháo loãng trong viện. Nghe tiếng động quay sang nhìn, chỉ thấy Kỷ Đào mặc một thân áo hồng nhạt, trang sức giản đơn, trên đầu cũng giống các cô nương trong thôn, chỉ buộc khăn vải. Nhưng từng cử chỉ lại mềm mại uyển chuyển, trông thì giống các cô gái thôn Đào Nguyên, mà lại có nét khác biệt khó nói thành lời.
Người đàn ông thô kệch khi nãy họ Dương, ở ngay đối diện nhà Dương Đại Thành, tính ra cũng là họ hàng cùng tông.
Kỷ Đào vừa tới nơi, từ trong nhà đã truyền đến tiếng rên khe khẽ đầy khó chịu của một nữ nhân.
“Đào nhi, mau qua đây.” Một giọng nói dịu dàng mềm mại vang lên, nhẹ như gió thoảng, khiến người nghe chỉ thấy toàn thân mềm nhũn.
Vừa nói, người ấy vừa đưa tay kéo Kỷ Đào.
Kỷ Đào bước nhanh hai bước, như vô tình mà né tránh.
Trước mắt nàng, người phụ nữ dịu dàng như nước, yếu ớt mềm mại ấy chính là Phùng Uyển Phù.
Từ sau lần bị ong vò vẽ đốt trong rừng năm đó, Phùng Uyển Phù đối với Kỷ Đào và Phó đại phu vô cùng khách khí.
Phó đại phu thì thôi, dù sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297603/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.