Bốn người ngồi thành vòng tròn. Kỷ Đào ngồi cạnh Phó đại phu.
Đang ăn ngon lành, Kỷ Đào chợt cảm thấy có gì đó không ổn. Nàng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Phùng Uyển Phù còn chưa kịp thu lại.
Ánh mắt Kỷ Đào rơi xuống chiếc bánh thô ráp, màu vàng sậm trong tay Phùng Uyển Phù, rồi lại nhìn chiếc bánh trắng mịn trong tay mình, lúc này nàng mới chợt nhớ ra, trong thôn phần lớn mọi người đều ăn lương thực thô.
Nàng suy nghĩ một lát, lấy ra hai chiếc bánh đưa cho Phùng Uyển Phù, mỉm cười nói: “Phùng cô nương, hôm nay nhờ Đại Thành ca mở đường, mọi người cũng vất vả rồi, ăn tạm cái bánh đi.”
Phùng Uyển Phù không nhận, cúi đầu xuống. Trái lại, Dương Đại Thành đưa tay nhận lấy một cái, cười nói: “Ta còn trẻ, thân thể khoẻ, ăn lương thực tinh cũng phí. Phù nhi thân thể yếu, để nàng ăn một cái là được rồi.”
Kỷ Đào đứng dậy, kiên quyết nhét chiếc bánh còn lại vào tay Dương Đại Thành.
Dương Đại Thành cầm hai chiếc bánh. Thực ra hắn cũng không đến mức không ăn nổi đồ lương thực tinh, chỉ là từ nhỏ quen tiết kiệm, nhất thời vẫn chưa sửa được thói quen. Lúc này nhìn đồ ăn Kỷ Đào đưa tới, hắn mới chợt nhớ ra mình nên đối xử tinh tế hơn với Phùng Uyển Phù, liền áy náy nhìn nàng, nói: “Phù nhi, về rồi ta sẽ lên trấn mua cho nàng ít bột mì trắng.”
Gương mặt Phùng Uyển Phù đỏ bừng, nàng ăn từng miếng nhỏ. Dương Đại Thành thấy vậy, trong lòng lại càng cảm thấy mình nợ nàng nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297599/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.