Chỉ cần học thành tài, sau này dù chỉ ở thôn Đào Nguyên bắt mạch, chữa những chứng đau đầu sổ mũi cho dân làng, cũng đủ để nàng tự nuôi sống bản thân.
“Vài hôm nữa sẽ lên núi, con về chuẩn bị đi.” Phó đại phu nói như vậy.
Trong lòng Kỷ Đào khẽ rộn ràng.
Chỉ nghe Phó đại phu tiếp lời: “Lần đầu con vào núi, nếu chỉ có hai thầy trò ta thì quá nguy hiểm. Gần đây thời tiết ấm lên, lão đại nhà họ Dương cũng định vào núi săn b.ắ.n, chúng ta đi cùng họ một đoạn, lúc về cũng đi chung luôn.”
Kỷ Đào tuy không muốn dính dáng nhiều đến Dương Đại Thành, nhưng nàng không phải người hồ đồ. Trước sự an toàn của bản thân, mọi chuyện khác đều phải xếp sau. Hơn nữa, nàng cũng không thấy mình cần phải tránh né Dương Đại Thành khắp nơi, làm vậy trong mắt người khác lại thành ra cố ý.
“Con biết rồi ạ.” Kỷ Đào nghiêm túc đáp.
Phó đại phu thấy thái độ nàng thành khẩn, hài lòng vuốt râu: “Về đi. Quần áo nên đơn giản chút, đừng mặc đồ tốt quá. Trong rừng nhiều gai góc, rách thì uổng.”
Kỷ Đào ghi nhớ cẩn thận.
Về đến nhà, nàng lôi mấy bộ đồ cũ của năm ngoái ra, nghĩ ngợi một chút rồi đứng dậy vào bếp. Nàng nhào bột mì trắng với nước, chỉ cho thêm chút muối, rồi bắt đầu tráng bánh.
Liễu thị bước vào nhìn thấy, khẽ nhíu mày: “Đào nhi, bánh thế này thì ăn sao được?”
Kỷ Đào nghe vậy cười đáp: “Sư phụ muốn dẫn con vào núi, trong bánh không tiện cho nhân ạ.”
Liễu thị hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297598/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.