Liễu thị bước tới, xoa xoa gương mặt ửng hồng vì phơi nắng của nàng: “Ngốc ạ, điểm tâm thì làm gì có cái nào không ngọt chứ?”
Kỷ Đào cọ cọ vào tay Liễu thị, rồi mới nói: “Nương cũng ăn đi ạ.”
Liễu thị bật cười.
“Không nghe nàng ta nói là muốn về nhà sao?” Liễu thị tò mò hỏi.
Kỷ Đào lắc đầu. Nhìn dáng vẻ của Phùng Uyển Phù, hoàn toàn không giống người có ý định quay về.
Liễu thị trầm ngâm một lúc, rồi nói:
“À phải rồi, cha con tối qua còn nói thật đáng tiếc cho lão đại Dương gia. Ông ấy vốn định chiêu hắn vào làm rể, cũng không sợ hắn không chịu. Nhưng bây giờ xem ra… e là không được nữa rồi.”
Kỷ Đào cúi đầu, làm bộ thẹn thùng. Chuyện hôn sự, dù là cô nương phóng khoáng đến đâu cũng sẽ né tránh không bàn. Hơn nữa, nàng cũng không cho rằng Kỷ Duy sẽ khăng khăng bắt Dương Đại Thành ở rể.
“Đào nhi, con…” Liễu thị muốn nói lại thôi.
Kỷ Đào hơi ngạc nhiên. Liễu thị xưa nay dứt khoát gọn gàng, hiếm khi do dự như vậy.
Quả nhiên, chỉ vài hơi thở sau, Liễu thị đã không nhịn được mà hỏi:
“Con nghĩ thế nào về chuyện chiêu rể?”
Kỷ Đào không trả lời ngay. Thực ra nàng đang cân nhắc xem lựa chọn nào có lợi cho mình hơn. Chỉ riêng chuyện mẹ chồng nàng dâu thôi, nhớ lại mỗi tháng có ít nhất một lần náo loạn ở nhà họ Triệu của kiếp trước, nàng lập tức gật đầu nói:
“Chuyện ở rể, con không có ý kiến ạ.”
Sắc mặt Liễu thị nhẹ nhõm hơn đôi chút:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297590/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.