Thời gian sau đó, kể từ cái hôm mà hai người bám dính nhau trước cổng nhà thì Phí Anh bắt đầu rơi vào trạng thái lơ lửng trên mây. Cả ngày chỉ có học và suy nghĩ tới Diệp Châu mà hầu như không còn tâm trạng để đi hẹn hò nữa. Mặc dù cậu biết Diệp Châu đã tốt nghiệp đại học, không còn ngày ngày có thể chạm mặt nhau sinh sự như lúc trước nữa nhưng mà vẫn cứ thích hoài niệm chuyện cũ một chút.
Lúc trước mỗi lần tự mình đi ăn thì Phí Anh nhất định phải gọi khoai tây chiên nhưng mà hiện tại thì khác, nếu đi một mình sẽ không gọi món này nữa. Chẳng biết thế nào mà mỗi lần nhắc tới khoai tây chiên cậu lại không tự chủ mà nhớ tới Diệp Châu. Lúc trước Diệp Châu từng sống chết không cho cậu ăn còn nói là đồ ăn vặt không tốt. Hoặc mỗi khi đi bộ trong khuôn viên trường nhìn thấy một nam sinh viên khác hoạt bát nhảy nhót lại nhớ tới hắn cũng từng ở trước mặt cậu không cần mặt mủi mà nhảy múa ca hát. Tất cả những cảm giác này đến tận bây giờ cậu mới cảm nhận được rõ rệt. Diệp Châu không phải là một tên lưu manh không biết phải trái như cậu vẫn nghĩ, hắn thực ra cũng rất là tốt.
"Anh ta là một tên ngốc..."
Diệp Châu thì vẫn kinh doanh tiệm bánh của mình nhưng hắn lại không cho người nhà biết. Nguyên nhân là vì ba hắn sốt ruột đợi hắn tốt nghiệp liền vươn tay tóm gọn một mẻ trực tiếp mang về công ty gia đình làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tan-tinh-dich-cu/2970271/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.