Lần này thì Phí Dĩnh không cho mọi người ăn thêm cú lừa nào nữa mà chính thức quay trở về sau nửa tháng thông báo. Diệp Châu tuy là mong muốn bạn tốt của mình sớm ngày về nước nhưng mà cũng không tránh được có chút phiền muộn. Hắn trong một buổi chiều rảnh rỗi ngồi trong tiệm bánh lật đi lật lại Cậu Bé mà buồn rầu.
"Thằng chết dẫm đó về đây thì Anh Anh sẽ không thèm để ý tới mình nữa. Anh Anh nhất định cả ngày sẽ chạy theo anh trai chết tiệt kia cho mà xem. Thằng Phí Dĩnh mà biết chuyện của mình với Anh Anh nhất định nó sẽ đem Anh Anh cất vào tủ kính. Sau đó nó sẽ cài mật mã bảo vệ phòng ngừa mình đụng vào, thứ bạn bè tốt ghê vậy đó."
Diệp Châu hết ngồi rồi lại nằm dài ra bàn nhìn trông chán nản vô cùng. Phí Anh hiếm khi nào lại ghé đến đây vào ban ngày, vừa mở cửa bước vào đã thấy bộ dạng chán đời của hắn thì sinh ra ghét bỏ. Đám nhân viên thấy cậu tới thì vui vẻ chào hỏi như thể gặp khách quý.
"Anh đến tìm chủ quán của bọn em ạ? Anh ấy đang ở bên kia nhưng chả hiểu sao mà từ sáng tới giờ cứ sầu não như vậy, tụi em cũng không dám đến hỏi."
Phí Anh tìm một cái bàn khuất góc nhìn của Diệp Châu ngồi xuống. Nhìn hắn lố lăng như vậy thì miệng cậu lại không lương thiện mà nói với đám nhân viên.
"Sầu não gì chứ, anh ta bị thần kinh đấy."
Một nhân viên tỏ ra cực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tan-tinh-dich-cu/2970259/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.