Ngày Phí Dĩnh về nước chẳng có ai thèm quan tâm ngoại trừ Phí Anh. Bởi lẽ vì mấy lần kia anh cho họ ăn vố lừa cho nên bây giờ phải lầm lũi tự mình trở về nhà mà không có bảng tên chào đón ở sân bay như bao người khác. Phí Anh nói là quan tâm nhưng cũng chỉ hơn người nhà một chút. Tan giờ thì hẹn anh trai mình đến cửa hàng thức ăn nhanh ăn qua loa đại khái rồi cùng nhau trở về. Vậy nên lúc gặp lại em trai cưng của mình thì Phí Dĩnh cũng tủi thân không ít.
"Anh đi cũng mấy năm thế mà lúc quay về bị ghẻ lạnh như vậy là sao hả?"
Phí Anh ngồi ở đối diện cắn từng miếng khoai tây chiên lười biếng trả lời.
"Không phải là vì anh lươn lẹo quá hay sao? Chỉ có mỗi việc trở về thôi cũng lừa mọi người mấy lần. Đây gọi là quả báo anh còn than vãn cái gì? Em hôm nay đối đãi với anh như vậy coi như là tốt nhất rồi còn gì."
Phí Dĩnh nhìn Phí Anh mà không khỏi cảm thấy mất mát. Em trai này đã thay đổi tính nết, cậu đã không còn chạy theo anh nhõng nhẽo như trước nữa rồi. Bây giờ cũng đã hai mươi mấy tuổi nét nam tính cũng rõ ràng hơn lúc anh đi du học nữa.
"Mày có người yêu chưa đấy?"
Câu hỏi này thế mà lại chạm vào dây thần kinh nóng nảy của Phí Anh. Cậu trợn ngược hai mắt nhìn Phí Dĩnh, hận không thể một ngoạm tiêu diệt kẻ trước mặt mình.
"Anh không dưng hỏi vấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tan-tinh-dich-cu/2970258/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.