Ngày hôm đó sau khi dùng xong bữa tối cả nhà họ Tuấn đang cùng nhau ngồi xem tin tức. Phí Anh vì bận tương tư cho nên tự mình nhốt mình trong phòng muốn nhắn tin nói chuyện với Diệp Châu một chút. Cậu nhắn qua mấy tin hỏi han nhưng không thấy hắn trả lời lại thì trong lòng có chút hờn dỗi.
"Bận cái gì mà không trả lời mình, thôi kệ anh ấy đi!"
Nói rồi Phí Anh cũng không chờ đợi nữa mà dứt khoát trùm mền đi ngủ sớm một bữa. Có điều cậu vừa nhắm mắt vào thì bên ngoài đã có tiếng gõ cửa dồn dập cùng với đó là tiếng Phí Dĩnh gọi liên thanh.
"Anh Anh! Mau mở cửa ra cho anh có chuyện lớn rồi."
"Chuyện gì thế anh hai, em chuẩn bị đi ngủ rồi để mai nói được không?"
Ở bên ngoài Phí Dĩnh nóng ruột nhưng không thể nào hét lớn lên được. Anh sợ ba mẹ Phí sẽ nghe thấy cho nên cứ kiên trì gõ cửa phòng đứa em trai ngang bướng của mình.
"Mở đi! Nhanh lên không là chết cả đám bây giờ."
Phí Anh nghe Phí Dĩnh rằn rỉ vậy thì cũng miễn cưỡng đứng dậy mở cửa. Cánh cửa vừa mở ra đã thấy anh một mặt tái mét đứng cắn móng tay đi qua đi lại điệu bộ trông như đang rất lo lắng chuyện gì thì phải.
"Có chuyện gì vậy anh hai?"
Phí Dĩnh đẩy Phí Anh vào phòng cẩn thận chốt cửa lại sau đó hai tay run run mà nắm lấy vai cậu khó khăn mà nói.
"Anh bảo này, nếu như bây giờ anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tan-tinh-dich-cu/2970224/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.