Lúc Diệp Phong đi ra ngoài vì không chịu được hai đứa em gan lì của mình thì vô tình nhìn thấy ba mẹ Lý đang ngồi trước cửa một phòng bệnh khác. Không cần biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế nhưng trong đầu anh chỉ có một ý nghĩ duy nhất là đem Phí Anh rời khỏi, tốt nhất là đừng để hai người nhìn thấy cậu. Anh vội vàng quay đầu mà hướng phòng bệnh của Diệp Châu mà chạy tới. Lúc anh mở cửa vào thì bắt ngay tại trận, bọn họ vậy mà còn có tâm trạng ôm hôn nhau, đúng là không cách nào nhìn nổi.
"Buông nhau ra đi! Chúng mày còn định trêu ngươi nữa à? Có phải sống hai mươi mấy năm quá đủ rồi phải không?"
Nghe được lời này thì cả hai đều giật nảy mà buông nhau ra, Phí Anh triệt để cúi đầu không dám ngẩng mặt lên nhìn càng khiến Diệp Phong thêm bực bội.
"Thằng kia đi về!"
"Anh cả...em...em không về."
Nghe câu trả lời của Phí Anh thì Diệp Phong trợn mắt lên quát, biễu cảm trông đáng sợ vô cùng.
"Không về? Vì sao không về? Nó ra nông nỗi này còn chưa vừa lòng mày à? Có phải muốn nó chết luôn mới chịu phải không? Đi về ngay!"
Phí Anh cũng là lần đầu nhìn thấy Hạo Thạc nhã nhặn điềm tĩnh lại lớn tiếng với mình thì nước mắt thi nhau chảy. Bàn tay vẫn triệt để nắm chặt tay Diệp Châu không buông, vừa mếu máo vừa nói.
"Em không thể về, em sợ lắm, ngày mai ba mẹ biết nhất định sẽ đánh em."
Diệp Phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tan-tinh-dich-cu/2970222/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.