Diệp Châu cố gắng gọi điện thoại cho Phí Anh nhưng đều không được. Qua hơn mười lần gọi không ngừng nghỉ hắn cũng bất lực mà nằm sõng soài trên giường. Hắn thực sự không biết qua ngày mai mọi người muốn hắn làm cái gì. Bản thân hắn chưa từng vì bất cứ điều gì mà phải tự ép bản thân mình nhẫn nhịn nhiều đến như vậy. Cảm giác nếu như hắn và Phí Anh không ở bên cạnh nhau thì nhất định sẽ xảy ra nhiều chuyện không lường trước. Mà vừa hay tình yêu lại sợ nhất cái từ xa này, chỉ cần một trong hai mất niềm tin vào đối phương thì có làm gì cũng đều vô ích.
Diệp Châu run rẩy cầm điện thoại lên gọi cho Phí Anh thêm một lần nữa, thật may mắn lần này điện thoại đổ chuông rồi. Không có người bắt máy lại khiến hắn càng trở nên sốt ruột, hắn rất sợ bây giờ cậu đã được nghe ai đó nói về chuyện vừa xảy ra, rất sợ cậu vì những lời đó mà quay lưng với mình. Hắn đã cố gắng tới tận bây giờ đều không dễ dàng, nếu như thực sự không thể nhận được một sự tin tưởng từ cậu có lẽ cuộc đời này cũng đến lúc bỏ đi rồi.
"Anh Anh! Làm ơn nghe máy đi!"
Phí Anh vừa mới tỉnh ngủ cho nên cũng mới mở điện thoại. Nhìn chiếc điện thoại của mình không ngừng đổ chuông thì tự nhiên nước mắt cậu lại rơi. Diệp Châu gọi cho cậu nhiều như vậy là muốn thanh minh điều gì, hay là hắn thực sự muốn nói cho cậu biết chuyện mà cậu nhìn thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tan-tinh-dich-cu/2970197/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.