Gặp nhau có thể là may mắn, nhưng chia xa lại là lựa chọn. Nhưng thứ quý giá, đẹp đẽ nhất của đời người vẫn là những năm tháng ngày xưa ấy. Ngây thơ có, nhiệt huyết có, ngông cuồng có, ngay cả tình yêu cuồng nhiệt chúng ta cũng có. Chúng ta của những năm tháng ấy cái gì cũng có nhưng rốt cuộc lại thiếu một cái tin tưởng lẫn nhau. Những thứ chúng ta có góp lại tạo nên một tuổi trẻ không hoàn mỹ nhưng rực rỡ vô cùng. Không rực rỡ sao gọi là thanh xuân.
Diệp Châu trong cơn hôn mê vẫn thấy mình chạy mãi trên con đường không một bóng người. Hắn luôn nhìn thấy Phí Anh đang đi ở phía trước nhưng có cố sức gấp mấy cũng vẫn không cách nào đuổi kịp. Cuối cùng hắn dừng lại, hắn không đuổi theo nữa mà quay đầu lại nhìn cả quãng đường dài mình đã cố chấp đi qua. Hắn thấy sau lưng mình là một vườn hoa đủ màu sắc, mà hắn chưa bao giờ được nhìn thấy.
Trong giấc mơ Diệp Châu cúi người bẻ một cành hoa cầm trên tay sau đó vô thức đi. Đi mãi cho đến một lúc kia hắn nhìn thấy Phí Anh, cậu đã đứng ở đó chờ hắn nhưng không biết là chờ từ lúc nào.
"Diệp Châu! Mau lại đây!"
"Anh Anh! Đợi anh với!"
"Lại đây nào, em đang đợi anh."
Diệp Châu đưa tay về phía Phí Anh, chưa bao giờ hắn ao ước được người khác dang tay ra đón lấy bàn tay mình như lúc này. Nếu như không ai nguyện ý đưa tay ra kéo hắn nhất định hắn sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tan-tinh-dich-cu/2970195/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.