Nhưng sau khi hắn luyện thành Luyện Thể Kỳ Bát Trọng Ngự kiếm hành không, thì những chiêu thức đó lại dùng rất tốt. Bởi vì có ngự kiếm đứng cách người khá ca, có chiêu thức đâm ngược cũng không đâm trúng mình. Chính vì vậy, càng dùng Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm càng cảm thấy đây là một bộ kiếm pháp huyền ảo.
Hiện tại, Lục Nguyên càng hiểu rằng, một khi đạt được cấp độ ngự kiếm, kiếm chiêu dùng có thể càng rộng và càng mạnh hơn. Lục Nguyên rốt cuộc đã hiểu rõ tu tiên giả vì sao phải sáng chế ra Ngự kiếm thuật. Thứ nhất là có thể đảm bảo an toàn cho bản thân. Thứ hai, bởi vì thân thể không có kiếm ở bên cạnh thì có thể khiến kiếm càng hoàn mỹ chém ra.
Cái này là Ngự kiếm.
Cái này là Ngự kiếm thuật.
Chẳng biết tại sao, Lục Nguyên bình thường rất bình tĩnh, nhưng nay khoái hoạt vô cùng. Hắn ngẩng đầu uống một ngụm rượu. Dưỡng Ngô kiếm bên ngoài bốn trượng đã bắt đầu chuyển động. Lúc này không còn cực hạn tại Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm nữa. Chính mình kiếm pháp đều dùng ra. Thùy Lộ kiếm pháp, Vũ Lạc thất thập nhị kiếm pháp cùng với đủ loại kiếm pháp đã học qua đều thống khoái dùng ra ngoài. Vô số chiêu thức tinh diệu được thi triển. Hơn nữa còn có những chiêu thức kiếm pháp tự nghĩ.
Kiếm phi, kiếm trầm, kiếm lạc, kiếm khởi, kiếm đâm, kiếm đâm ngược…khoảng cách đến tay Lục Nguyên khoảng mười trượng. Chung quanh mây trôi không ngừng bốc lên, liền bị kiếm chém tới.
Những đám mây trôi bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395351/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.