Tại sao phải như vậy?
Lục Nguyên trầm tư thật lâu rồi cũng hiểu. Chính mình cuối cùng rồi cũng chỉ là một người trẻ tuổi hai mươi mấy tuổi mà thôi. Kinh nghiệm chiến đấu không thể so với những tiền bối khác. Đây chỉ là phản ứng bình thường của nhân loại. Chính mình nên tích lũy chút ít kinh nghiệm chiến đấu, tại thiên lao này cố gắng rèn luyện một thời gian.
Người không thể bởi vì hay chiếm được thuận lợi mà trở nên đắc ý.
Thời gian như nước chảy thoi đưa. Xuân qua hạ đến, hạ đến trời thu.
Đảo mắt cũng đã tiến nhập vào cuối mùa thu.
Khắp núi rừng đều nhuộm một màu vàng.
Trên đỉnh Hoa Sơn, tại một chỗ yên tĩnh, một người trẻ tuổi đang uống rượu, bộ dạng tự tại vô cùng. Lục Nguyên đã từ thiên lao rèn luyện lịch lãm trở về. Trước đó không lâu hắn đã đến thiên lao rèn luyện một thời gian. Khiến cho kinh nghiệm chiến đấu của mình càng thêm phong phú. Đặc biệt sau khi cùng với những phạm nhân Luyện Thể Kỳ Thập Trọng đối chiến qua, hiện tại hắn ở dưới tình huống nào cũng có thể đánh.
Đơn giản mà nói, kinh nghiệm chiến đấu gia tăng không ít.
Kinh nghiệm chiến đấu gia tăng không ít, nhưng đối mặt với tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Thập Trọng, Lục Nguyên không thể không thừa nhận hắn luôn luôn bại. Luyện Thể Kỳ Thập Trọng mà còn như thế thì Trường Sinh kỳ còn mạnh hơn đến cỡ nào.
Đương nhiên, đánh không lại thì đánh không lại, cũng chẳng phải là sự tình gì quá lớn.
Tuy bên ngoài hay truyền lưu Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395350/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.