Lý Nguyên Bạch giơ tay về phía đằng sau;
- Hồ trưởng lão được xưng là thiên cơ chi biến, túi trữ vật của hắn sau khi hắn chết nhất định sẽ bị hủy diệt, không có ai có thể lấy được nếu không thì hắn cũng không được gọi là thiên cơ chi biết.
- Xem ra Lý Nguyên Bạch đã nghiên cứu rất nhiều về Hồ trưởng lão nên chuyện này cũng rõ ràng.
Người dần dần đi...
Lục Nguyên theo sát sau lưng của sư phụ tâm tình ngày càng xoay chuyển.
Sư phụ chỉ còn có một tháng thọ nguyên, mà bây giờ giao tranh với Hồ trưởng lão một hồi, chỉ sợ tính mạng không còn nhiều, nhìn về phía sư phụ tràn đầy tử khí không có sinh cơ, Lục Nguyên tràn ngập đau xót.
Lý Nguyên Bạch đi về phái trước, tạo thành một vòng tay mà nói:
- Vi sư cả đời này có một thê tử có một đám hảo hữu có một đồ đệ, thê tử của vi sư cũng là sư mẫu của ngươi, sư mẫu của ngươi cùng với vi sư ân ân ái ái, chỉ vì tu vi thiên phú có hạn không cách nào đột phá, thọ nguyên tử vong như người bình thường coi như không đáng tiếc...
- Vi sư thu một đệ tử vốn không yên lòng với nó, sợ sau khi vi sư mất đi ngươi có sản nghiệp lớn như vậy sẽ có một đàn sói xung quanh muốn xâu xé nhưng hiện tại xem ra với biểu hiện thiên tư của ngươi không cần ta lo lắng nữa, hiện tại ngươi có chiến lực cấp đà chủ, so với vi sư năm đó thì hơn rất nhiều.
- Đối với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395314/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.