Đương nhiên có người muốn kính Lục Nguyên hắn dĩ nhiên không từ chối.
Có người mời rượu Lục Nguyên càng phóng khoáng.
Ở Bắc Phong Lục Nguyên căn bản là tửu lượng vô địch thủ tuy nhiên nơi này trong yến hội có nhiều người uống rượu đỉnh cao, Lục Nguyên mới phát hiện ra tửu lượng của mình hiện tại không đủ dùng.
Những người kia nghe Lục Nguyên có sự tích anh hùng một kiếm trảm hai đà chủ, vãn hồi bại cục cho ngũ tiên minh thì liên tục mời rượu, Lục Nguyên uống đến phóng khoáng tuy nhiên càng lúc càng không chịu được vì càng có nhiều người mời rượu hắn.
Tửu lượng của hắn không chịu nổi nữa rồi, thật sự làm sao chịu nổi, hắn chỉ có thể vận dụng pháp lực của bản thể bức rượu ra mà uống tiếp, thân là tu tiên giả, bức rượu ra khỏi người là chuyện đơn giản, Lục Nguyên rất ít khi làm ra chuyện này nhưng hiện tại không có cách nào, hào khí quá nóng rồi không uống không được.
Hào khí quá nóng rồi.
Lục Nguyên thầm nghĩ, rượu là thứ tốt, tuy nhiên thứ tốt cũng nên uống một số lượng vừa phải, mình cuối cùng cũng đã minh bạch đạo lý này.
Lúc này hào khí quá náo nhiệt, phân đà đà chủ thứ tư và thứ bảy của ngũ tiên minh và phân đà đà chủ thứ mười Tống Kiếm Cửu đang nói chuyện với nhau.
Ở trong ngũ tiên minh hoàn cảnh ác liệt hơn trên núi rất nhiều.
Đã đến nơi này thì không biết trời đất thế nào, cứ vui vẻ thống khoái một phen.
Từng ánh lửa ánh lên trên khuôn mặt của ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395313/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.