Chu Viện Tầm phát hiện Trần Ngôn bắt đầu "chiếm đóng" thời gian tự học buổi tối của cô, là vào một buổi chiều tối cuối tháng mười hai.
Hôm đó cô vừa mở cuốn sách bài tập vật lý thi đấu ra, thì thấy Trần Ngôn đẩy cuốn sách bài tập của mình về phía cô, trên đó khoanh tròn một câu hỏi bằng b.út đỏ: "Cách giải này cậu chắc chắn chưa thấy bao giờ đâu." Giọng anh sáng hơn bình thường, mang theo chút vui mừng cố ý, như sợ cô từ chối.
Chu Viện Tầm bật cười. Cô đương nhiên biết anh muốn tìm cớ để ở lại thêm một lát – Kể từ sau lời tỏ tình trong tuyết, anh luôn như vậy, rõ ràng tình yêu trong mắt gần như tràn ra ngoài, nhưng vẫn phải dùng cớ "giảng bài" để che đậy. "Được thôi." Cô dịch ghế sang một bên, "Tớ cũng đang bị kẹt ở chỗ này."
Khi giảng bài, anh tập trung hơn bình thường, đầu ngón tay lướt trên giấy nháp tạo ra những đường cong mượt mà, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào mu bàn tay anh, có thể nhìn thấy những mạch m.á.u màu xanh nhạt. Đến đoạn quan trọng, anh đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn cô: "Cậu hiểu chưa?"
Chu Viện Tầm cố ý cau mày: "Hình như... Vẫn hơi mơ hồ."
Ánh mắt Trần Ngôn sáng lên, vội vàng cầm b.út vẽ lại hình phân tích lực, đầu b.út sột soạt trên giấy: "Cậu xem, ở đây mình phân tích vật thể thành phương ngang và phương dọc, dùng phương pháp phân tích trực giao..." Góc nghiêng của anh dưới ánh đèn trông rất dịu dàng, đường quai hàm thường ngày căng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-roi-bon-mua/5279390/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.