Sáng sớm sau khi tuyết ngừng rơi, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ chiếu xuống bàn học, làm sáng lấp lánh cuốn sổ sửa lỗi vật lý của Chu Viện Tầm. Khi cô mở cuốn sổ ra, đầu ngón tay khựng lại – Ở khoảng trống trang cuối cùng, không biết từ lúc nào đã có một vết chì mờ nhạt, vẽ hai người nhỏ đứng cạnh nhau, một người buộc tóc đuôi ngựa, một người tóc ngắn, rất giống cô và Trần Ngôn.
"Đang xem gì vậy?" Giọng nói của Trần Ngôn vang lên từ bên cạnh, mang theo chút khàn khàn vừa mới ngủ dậy. Hôm nay anh đến muộn hơn bình thường, cúc áo khoác đồng phục chưa cài, để lộ một mảng cổ trắng nõn, sau tai còn dính chút bông tuyết chưa kịp phủi đi.
Chu Viện Tầm vội vàng khép cuốn sổ lại, trái tim đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài: "Không, không có gì, xem bài sai thôi." Cô lén ngước mắt lên, thấy anh đang mỉm cười nhìn vào vành tai ửng đỏ của mình, khóe miệng cong lên rất nhẹ, nhưng lại như mặt tuyết được ánh nắng mặt trời hôn lên, mang theo sự ấm áp tan chảy.
"Bài kiểm tra vật lý hôm qua, câu cuối cùng cậu vẫn sai rồi." Anh đột nhiên nói, đưa tay lấy cuốn sổ sửa lỗi của cô, lật đến trang có kẹp sách. Chú thích màu đỏ đã được viết sẵn: "Trong cảm ứng điện từ, chiều dài hiệu dụng của thanh dẫn cắt đường cảm ứng từ là phần vuông góc với từ trường, ở đây cậu đã tính thành toàn bộ chiều dài."
Chu Viện Tầm nhìn những nét chữ ngay ngắn đó, chợt nhớ lại tối qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-roi-bon-mua/5279389/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.