Edit: An Ju
Bên trong sân đình, dù đang là mùa xuân ấm áp, mưa gió không hẹn vẫn tới. Qua một trận mưa xuân, trong sân đình nặng nề càng thể hiện thêm một vẻ trống rỗng.
Tích Hoàng nằm trên mép cửa sổ, mưa rơi vào người làm ướt lông cũng hoàn toàn không biết.
Hoa Bách Hồng rảnh rỗi ngồi trước cửa sổ, nói: “Mấy ngày trước không phải là hoa rơi lả tả sao? Bây giờ lại càng thêm tan tác rồi.”
Hắn nhô đầu, hỏi Tích Hoàng: “Ngươi nói xem, ta có phải một con quỷ cô đơn không?”
Tích Hoàng vẫn không thèm để ý tới hắn, lười biếng đánh một giấc ngon lành.
Hoa Bách Hồng như là đang lầm lầm: “Sân đình cô quạnh được vài trăm năm rồi, không được hưởng thụ cảm giác có vợ con, già đi, cũng không có bạn bè thân thích, trong nhà không người, ngoài cửa không quỷ, mãi mới có một người tới, vậy mà vẫn không thoát khỏi số phận này.”
Hắn cúi đầu cười khẽ, từ tiếng cười có thể nghe ra nỗi khổ trong lòng: “Ta cũng nghĩ đến đêm giao thừa, đó là ngày mọi người đoàn tụ, đối mặt với sân đình trống vắng, ta cũng từng muốn như người khác được đoàn tụ cùng gia đình.”
Ánh mắt của hắn là ai oán, là u buồn, như được bọc trong một tầng mây đen nồng đậm.
“Có lúc thực sự chán đến phiền, bắt đầu châm chọc, không rõ bọn họ vì sao lại có thể cười vui vẻ đến như vậy, ta đây cũng không phải lâu rồi không có cười vui hay sao? Cũng không phải cứ như vậy mà ‘sống’ đến bây giờ sao?”
“Có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-quy/4471369/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.