Ngày 29 tháng 10, Hải Bình có sương mù dày đặc, cả thành phố chìm trong mơ hồ.
Hạ Như Họa ngồi ở trước cửa sổ, cả đêm cô không thể nào chợp mắt, hưng phấn, căng thẳng và e ngại trộn lẫn vào nhau thành một loại tâm tình không rõ, chạy loạn trong lòng cô.
Mắt phải và nốt ruồi nơi khóe mắt cô không ngừng giật giật.
Người ta thường nói nháy mắt phải là điềm báo tai ương, Hạ Như Họa cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ.
Cứ như vậy đợi đến tận buổi trưa, lúc cảm thấy đói bụng, Hạ Như Họa mới nhớ tới chuyện mình đã hứa làm bánh đường cho Ngụy Như Phong, cô chiên một lúc vài cái, những chiếc bánh nóng hổi được đặt ở trên bàn, nhưng cô ăn không nổi.
Vẫn không có tin tức của Ngụy Như Phong, Hạ Như Họa cũng không liên lạc được với cậu, tối qua cậu đi vội vội vàng vàng, không mang theo điện thoại di động.
Hạ Như Họa cảm thấy sự tình không hề đơn giản như Ngụy Như Phong đã nói ở trong điện thoại, nếu không thì sao cậu có thể không chào hỏi cô đã vội đi mất hút? Cô nghĩ nhất định là ở bên Đông Ca đã xảy ra chuyện gì đó, thế nhưng rốt cuộc đó là chuyện gì mà lại khiến Ngụy Như Phong sốt ruột quay lại như vậy thì cô lại đoán không ra.
Càng suy nghĩ lòng cô lại càng thêm hốt hoảng, vô số dự cảm xấu ập đến, buôn lậu, phạm tội, biến mất, chuyện gì cũng làm cho cô run sợ.
Cảm giác này rất khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-no-giua-he-hoa-khai-ban-ha/2492991/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.