Chuyện này sẽ không bao giờ kết thúc.
Đã lâu rồi ta không gặp Dung Trạm. Sau sự việc ở Nhất Phương Đình ngày hôm đó, ta nói với Dung mẫu rằng ta sẽ đến núi Tây Di ở ngoại ô Kinh Thành để lễ Phật trong một tháng, cứ cách ba ngày Xuân Hương sẽ về để lấy y phục cho ta, không ai có thể nhìn thấy ta cả.
Dung mẫu cúi đầu xoay chuỗi hạt trong tay: “Đứa trẻ ngoan, ta biết trong lòng con rất khó chịu, đi thả lỏng chút cũng tốt.”
Ta đa tạ Dung mẫu.
Hiện tại Kinh Thành tuy yên ổn nhưng Bắc Ô lại xảy ra nội chiến, các quan quan trọng trong triều đình đang bế tắc không biết có nên giúp đỡ hay không, Hoàng đế triệu Dung Trạm đến bàn bạc với các quan đại thần mấy ngày mấy đêm, cuối cùng quyết định án binh bất động.
Dung Trạm chủ động tấn công, hắn không hài lòng với sự “an toàn” mà các lão quan thần luôn làm nên đã tuyên bố với mọi người rằng do mình dầm mưa cả đêm khiến bệnh cũ của hắn lại tái phát. Khi còn nhỏ, vì không muốn đi học, hắn thường xuyên giả bệnh để trốn.
Sau khi về phủ, Dung Trạm uống trà cùng Dung mẫu, không lâu sau, Dung mẫu bảo hắn đến Thương Vân Các gặp Dung Ân. Hắn cười nói đùa: “Không giống như những lời mẫu thân sẽ nói. Mẫu thân luôn bảo con đến tẩm phòng Tiểu Hoa trước.”
Dung mẫu nói: “Tiểu Hoa rời đi đã mấy ngày.”
Hắn nhướng mày: “Phụ mẫu và hai huynh của nàng ấy đều không ở Kinh Thành, nàng ấy còn có thể đi đâu?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-khong-vi-nguoi-ma-no/5030465/chuong-8.html