Bữa tối sẽ được phục vụ tại “Nhất Phương Đình” trên hồ bên trong phía tây nam của Dung phủ.
Các tòa nhà ở phía Tây Nam của Dung phủ được xây dựng xung quanh hồ, mẫu thân ta thường kể rằng khi mới gả cho phụ thân của Dung Trạm, bà thường chèo thuyền nhỏ, ngắm cá koi vào mùa xuân và thưởng hoa sen vào mùa hè, câu cá vào mùa thu và pha trà vào mùa đông. Khi nói với ta, đôi mắt của bà còn hơi ướt cùng với sự nhanh nhẹn nữ tính không phù hợp với độ tuổi của bà, mà phụ thân của Dung Trạm đã qua đời được nhiều năm rồi.
Từ tẩm phòng của ta đến đó là cả một chặng đường khá dài. Sau khi làm xong mọi việc, ta phải đến sớm để sắp xếp, nhưng hôm nay trên đường lại gặp phải Dung Trạm. Thật hiếm khi hắn có được thời gian nhàn rỗi dài như vậy, hắn không còn mặc đồ đen nữa mà thay vào đó là bộ quần áo màu trắng cổ hẹp, bờ vai rộng và vòng eo thon gọn lướt đi trong gió nhẹ. Hắn anh tuấn đến mức khiến ta suýt chút nữa không thể rời mắt.
Ta hành lễ: “Tướng quân.”
Hắn đưa tay ra nắm lấy cánh tay ta, hơi ấm trong lòng bàn tay hắn khiến tim ta đập rộn ràng: “Tiểu Hoa, giữa ta và nàng không cần phải khách sáo như vậy.”
Sau khi đưa thuyền vào bờ, mẫu thân vẫy tay với ta: “Tiểu Hoa, lại đây.”
Liễu Như Trác ôm Dung Ân trong lòng, bàn tay của đứa bé đang nhéo ngón tay của Liễu Như Trác, khi ta đến gần, chiếc trâm cài trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-khong-vi-nguoi-ma-no/5030464/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.